Hầu hết các tổ chức chỉ có một người “số một”: một CEO trong một công ty, một tổng thống hoặc thủ tướng mỗi thời, một hiệu trưởng trong mỗi trường học… Thậm chí ở quy mô nhỏ hơn: một trưởng phòng trong mỗi phòng ban, một tổ trưởng trong mỗi đội nhóm, một lớp trưởng trong mỗi lớp học…
Với ngày càng nhiều người có đủ trình độ lúc nào cũng
cạnh tranh cho một nấc trên chiếc thang địa vị của tổ chức, sự ganh đua thật
căng thẳng và chỉ càng ngày càng căng thẳng thêm khi vị trí quản lý càng ngày
càng ít đi.
Theo GS. Jeffrey Pfeffer - ngành Hành vi tổ chức thuộc
khoa Quản trị kinh doanh của Đại học Stanford, một trong 25 nhà tư tưởng quản
trị hàng đầu và có tầm ảnh hưởng nhất thế giới, theo xếp hạng của Thinker 50,
có 3 lý do bạn nên có quyền lực. Đó là: Thứ nhất, quyền lực giúp người ta có sức
khỏe tốt hơn và sống lâu hơn; thứ hai, quyền lực mang đến cho người ta sự giàu
có; và thứ ba, quyền lực là một phần của lãnh đạo.
GS. Jeffrey Pfeffer cho biết: “Để được thăng tiến, một số
cá nhân cạnh tranh phá vỡ quy luật của cuộc chơi công bằng hoặc hoàn toàn phớt
lờ những quy luật đó. Đừng than phiền về điều này hoặc ước thế giới sẽ khác đi.
Bạn có thể cạnh tranh và thành công ở mọi thể loại tổ chức, lớn và nhỏ, công và
tư, nếu bạn hiểu và sẵn sàng sử dụng các nguyên tắc của quyền lực. Nhiệm vụ của
bạn là biết cách chiếm ưu thế trong cuộc chiến mà bạn phải đối mặt. Nhiệm vụ của
tôi trong cuốn sách này là nói cho bạn biết cách thực hiện điều
đó”.
Cuốn sách mà Pfeffer nhắc đến là Power: Why Some People Have and
Others Don't (bản tiếng Việt là Quyền lực - Vì sao người có kẻ
không?của ThaihaBooks). Cuốn sách này của GS. Jeffrey Pfeffer chứa đựng
những lời khuyên mới lạ, vô vàn ví dụ thực tế từ khắp nơi trên thế giới, cùng
những phát hiện thú vị đúc kết trong quá trình nghiên cứu và giảng dạy hàng chục
năm của ông về chiến thuật và cách thức để một người có thể tiến đến quyền lực
và thành công trong sự nghiệp.
|
|
Pfeffer
nói rằng, “Trên con đường đạt đến vị trí quyền lực, gần như mọi chuyện đều có
thể xảy ra. Bạn có thể vươn tới vị trí quyền lực cao ngay cả trong những trường
hợp khó khăn nhất nếu bạn có kỹ năng”, và khẳng định “Thành công bắt đầu bằng sự
chuẩn bị”. Câu chuyện dẫn chứng của Pfeffer là:
“Ron Meyer, Chủ tịch và Giám đốc điều hành hãng phim
Universal Studios kể từ năm 1995, là người đứng đầu một hãng phim lớn trong
khoảng thời gian lâu nhất. Là một nhân vật có tầm ảnh hưởng trong ngành công
nghiệp phim, Meyer còn là minh chứng sống về việc thay đổi cuộc đời. Ron Meyer
bỏ học khi mới 15 tuổi, và hai năm sau, ông gia nhập thủy quân lục chiến Hoa Kỳ
Sau khi rời thủy quân, ông làm tài xế cho một hãng chuyên về tuyển chọn và đào
tạo tài năng – vị trí cho phép ông học hỏi được nhiều điều về ngành giải trí vì
ông được lắng nghe các cuộc trò chuyện của khách hàng. Sau khi làm đại lý cho
hãng William Morris Agency, Meyer và một số người bạn thành lập hãng Creative
Artists Agency, một vị trí giúp ông trở thành người môi giới quyền năng ở
Hollywood.
Cũng như nhiều người thành công khác, Meyer đã thay đổi
hoàn toàn cuộc đời mình. Ông đã phát triển các phẩm chất giúp ông đạt được và
duy trì sức ảnh hưởng. Nếu muốn làm được như vậy, bạn cần phải vượt qua ba trở
ngại. Trước tiên, bạn cần phải tin rằng có thể thay đổi được bản thân, nếu không
bạn sẽ chẳng gắng sức phát triển các phẩm chất đem lại cho bạn sức mạnh. Thứ
hai, bạn cần phải nhìn nhận điểm mạnh và điểm yếu của mình theo cách khách quan
nhất có thể. Đây là việc khó, vì trong khao khát thúc đẩy bản thân, chúng ta
thường tránh những thông tin tiêu cực và nhấn mạnh thái quá vào những phản hồi
tích cực mà chúng ta nhận được. Và thứ ba, bạn cần phải hiểu được những phẩm
chất quan trọng nhất để xây dựng nền tảng quyền lực, sao cho có thể tập trung
toàn bộ thời gian và tâm trí của mình vào việc phát triển những phẩm chất
đó”.
Và đây là 7 phẩm chất cá nhân quan trọng xây dựng quyền
lực theo nghiên cứu của GS. Pfeffer:
1/ Tham
vọng
Thành công đòi hỏi nỗ lực và chăm chỉ, cũng như lòng kiên
trì, bền bỉ. Để tận dụng được nỗ lực đó, để cố gắng không trở nên vô ích, cần
phải có tham vọng mãnh liệt.
Richard Daley, cố thị trưởng thành phố Chicago và được
xem là một trong 10 thị trưởng giỏi nhất trong lịch sử nước Mỹ, không chạy đua
tranh cử cho tới khi ông 53 tuổi. Từ khi còn trẻ, Daley đã nhận ra là ông khao
khát quyền lực, và ông sẵn sàng kiên nhẫn chờ đợi cơ hội để có được điều đó. Ông
đã dành ra ba chục năm âm thầm cặm cụi với công việc thường nhật của bộ máy
chính trị thành phố.
Cuốn tiểu sử về Abraham Lincoln đoạt giải thưởng Pulitzer
của tác giả Doris Kearns Goodwin đã nêu rõ khao khát mãnh liệt của Linlcon là
một trong những đặc tính quan trọng nhất đem lại thành công cho ông trong sự
nghiệp chính trị. Động lực của Linlcon đã giúp ông vượt qua hoàn cảnh nghèo khó,
những thất bại chính trị ban đầu và những lời khinh thường của người
khác.
Và điều gì đúng trong chính trị cũng đúng trong kinh
doanh. Jill Barad, người đã vươn lên trở thành CEO của công ty đồ chơi Mattel,
là người luôn có tham vọng cháy bỏng. Bà thường đeo một chiếc kẹp áo hình con
ong. “Ong là loài vật lạ thường của tự nhiên. Đáng lẽ nó không thể bay được,
nhưng nó lại biết bay. Mỗi lần liếc nhìn con ong trên áo, tôi lại thấy như được
nhắc nhở phải tiếp tục đạt được những điều không thể”.
Cuộc sống trong cơ quan tổ chức có thể bực bội và khó
chịu, làm chệch đi nỗ lực cũng như sự cố gắng của mọi người. Tham vọng – chú tâm
đạt được sức ảnh hưởng – có thể giúp mọi người vượt qua được suy nghĩ muốn từ bỏ
hoặc đầu hàng trước những điều khó chịu.
2/ Năng
lượng
Laura Esserman, Giám đốc Trung tâm chăm sóc ngực Carol
Franc Buck thuộc Đại học California – San Francisco, người đã tạo ra những thay
đổi đáng kể trong ngành y tại địa phương và trên cả nước từ một vị trí rất ít
quyền lực. Cô đã lấy được bằng MBA trong khi làm việc toàn thời gian và sinh con
đầu lòng. Cô từng nói: “Bạn không thể thay đổi thế giới bằng cách chợp
mắt”.
Frank Stanton, cố chủ tịch của CBS và là một nhân vật có
ảnh hưởng lớn trong giới thời sự và truyền hình, luôn làm việc điên cuồng nhiều
giờ liền, kể cả cuối tuần, và thường chỉ ngủ khoảng 5 tiếng mỗi
tối.
Rudy Crew, nhà lãnh đạo hệ thống trường học, là một người
mắc chứng mất ngủ, thường thức giấc vào lúc 3 giờ sáng. Crew thường là người đầu
tiên đến văn phòng hiệu trưởng ở thành phố New York – nơi ông vẫn thường tự pha
cà phê để uống.
Hầu hết những người có quyền lực tôi biết đều có năng
lượng vô biên. Đó là vì năng lượng đem lại ba lợi ích giúp xây dựng sức ảnh
hưởng.
Trước tiên, năng lượng, cũng như nhiều trạng thái cảm xúc
khác như giận dữ hay vui mừng, có tính lan truyền. Do đó, năng lượng truyền cảm
hứng cho nỗ lực ở nhiều người hơn.
Thứ
hai, năng lượng và khoảng thời gian dài tồn tại của nó đem lại lợi ích giúp công
việc được hoàn thành. Nghiên cứu về tài năng hoặc thiên tài – những thành tích
phi thường mà họ đạt được trong nhiều lĩnh vực – đều chỉ ra rằng “việc cần cù
chuẩn bị” đóng vai trò quan trọng. Hiển nhiên, giàu năng lượng cho phép bạn dành
nhiều giờ liền để làm việc chăm chỉ giúp làm chủ được vấn đề nhanh
hơn.
Thứ ba, người ta thường thăng chức cho những người giàu
năng lượng vì tầm quan trọng của việc có khả năng làm việc chăm chỉ và vì việc
dốc hết năng lượng trong công việc là dấu hiệu cho thấy mức độ cam kết cũng như
lòng trung thành với cơ quan, tổ chức.
3/ Sự tập
trung
Chẳng có chuyện gì xảy ra nếu đặt một nắm cỏ khô dưới ánh
mặt trời, kể cả là vào ngày trời nắng nhất. Nhưng đặt cỏ khô dưới kính lúp thì
cỏ sẽ bốc cháy. Tia nắng mặt trời, khi được tập trung lại sẽ có sức mạnh hơn
nhiều so với khi phân tán. Điều tương tự cũng đúng với những người đang tìm kiếm
quyền lực.
Tập trung có nhiều chiều cạnh. Một là chuyên môn hóa
trong một công ty hoặc một ngành công nghiệp cụ thể, đem lại hiểu biết sâu và
một mạng lưới quan hệ quan trọng rộng hơn.
Từ khi còn nhỏ, Bruce Cozadd đã biết anh quan tâm tới
ngành công nghiệp dược. Anh tốt nghiệp cử nhân chuyên ngành khoa học ở trường
Yale. Sau khi nhận bằng MBA, anh làm việc cho ALZA, một công ty dược, nhanh
chóng trở thành giám đốc tài chính, và sau đó là phó chủ tịch và tổng giám đốc
điều hành. Sau khi Johnson & Johnson mua lại ALZA, Cozadd làm cố vấn cho vài
công ty dược, sau đó thành lập công ty dược phẩm Jazz. Anh cũng là thành viên
hội đồng quản trị của hai công ty khác đều về công nghệ sinh học. Không như
nhiều bạn đồng trang lứa, Cozadd chỉ gắn bó với một công ty là ALZA trong suốt
10 năm kể từ sau khi tốt nghiệp trường kinh doanh, và chỉ hoạt động trong một
ngành công nghiệp trong suốt sự nghiệp. Ông lập luận rằng chính sự tập trung đó
đã đem lại cho ông nhiều kiến thức hơn về ngành công nghiệp, công nghệ cũng như
vấn đề quản lý của ngành, và đặc biệt là một mạng lưới quan hệ phong phú trong
ngành đó so với việc có kinh nghiệm dàn trải ở nhiều lĩnh vực khác
nhau.
Melinda làm việc cho một công ty thẻ tín dụng từ năm
2002. Cô nhấn mạnh một trong những lợi ích của việc chỉ làm ở một nơi là bạn sẽ
biết nhiều người hơn trong một tổ chức, và hiểu biết sâu sắc này giúp bạn có
được quyền lực lớn hơn nhiều những mối quan hệ cá nhân bền chặt mà bạn xây dựng
được, và nhờ đó hiểu biết tường tận về những người mà bạn đang muốn gây ảnh
hưởng. Dù gần đây người ta nhận thấy tình trạng nhảy việc ngày một gia tăng,
nhưng người có thâm niên trong tổ chức vẫn thường dễ dàng đạt được vị trí có sức
ảnh hưởng hơn.
Chiều cạnh thứ hai của sự tập trung là chú trọng vào một
số hoạt động hoặc kỹ năng. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra, để đạt được mức năng lực
nổi trội đòi hỏi rất nhiều thời gian, thì theo định nghĩa, đúng là bạn có thể
đạt được điều đó trong khoảng thời gian ít hơn nếu bạn biết thu hẹp phạm vi tập
trung của mình.
Chiều cạnh thứ ba của sự tập trung là chú trọng vào những
hoạt động quan trọng của một công việc hoặc một vị trí cụ thể nào đó – nghĩa là
những hoạt động có ảnh hưởng nhất tới việc hoàn thành công việc cũng như tới suy
nghĩ của người khác về bạn và hiệu quả của bạn.
4/ Hiểu biết về bản
thân
Joe Beneducci là giám đốc điều hành Công ty Fireman’s
Fund, công ty bảo hiểm trị giá 12 tỷ đô la thuộc sở hữu của Tập đoàn Allianz
(Đức). Năm 2007, khi mới 39 tuổi, anh đã được tạp chí Insurance and Technology
vinh danh là một trong những CEO giỏi nhất về công nghệ của năm. Joe quả quyết
rằng thành công của anh không phải nhờ vào kiến thức học vấn, mà là nhờ đọc
nhiều (anh đã đọc ít nhất một cuốn sách non-fiction (sách viết về các sự kiện,
nhân vật có thật) mỗi tuần) và thường xuyên tự đánh giá bản thân một cách bài
bản. Sau mỗi cuộc họp hay cuộc gặp quan trọng, anh đều ghi chú trong một quyển
sổ nhỏ. Anh sẽ viết lại điều gì đã làm tốt và điều gì chưa, điều mọi người nói
và làm, và kết quả của cuộc họp. Cuốn sổ đó ghi lại suy nghĩ của anh về những gì
đã xảy ra để anh có thể khiến các cuộc gặp trong tương lai hiệu quả hơn. Và
phương pháp rèn luyện bằng cách viết ra đó là khuyến khích suy ngẫm và khắc sâu
những suy nghĩ đó hơn trong nhận thức của anh.
Tiến sĩ Modesto “Mitch” Maidique, người Mỹ gốc Cuba, Hiệu
trưởng Đại học quốc tế Florida trong 23 năm, trước đó từng điều hành hai công ty
và là thành viên của ngân hàng đầu tư Hambrecht & Quist. Ông đã có một sự
nghiệp nổi bật trong cả giới lợi nhuận và phi lợi nhuận. Khi được hỏi thói quen
lãnh đạo nào đã giúp ông thành công, câu trả lời của ông ngay lập tức là: ghi
chép về các quyết định, các cuộc họp và các cuộc gặp khác, đồng thời suy ngẫm về
điều ông đã làm tốt hoặc chưa tốt để từ đó có thể cải thiện các kỹ năng của bản
thân.
Không có chuyện học hỏi và phát triển bản thân mà không
có suy ngẫm. Anday Hargadon, giáo sư giảng dạy về kinh doanh tại Trường Đại học
California – Davis, đã nhận định rằng nhiều người cứ nghĩ rằng họ có 20 năm kinh
nghiệm, nhưng thực ra không phải, họ chỉ có một năm kinh nghiệm được lặp đi lặp
lại 20 lần. Suy ngẫm bài bản, có cấu trúc đòi hỏi phải có thời gian. Nó cũng đòi
hỏi phải biết tập trung, phải ghi chú và phải suy nghĩ về việc bản thân đang
làm. Những điều này rất hữu dụng trong công cuộc xây dựng con đường tiến tới
quyền lực.
5/ Tự
tin
Hai thập kỷ trước, tôi đã quan sát Tiến sĩ Frances
K.Conley, người phụ nữ đầu tiên giành được học hàm giáo sư về phẫu thuật thần
kinh. Có lần cô đã gặp mặt các cộng sự phẫu thuật và sau đó là một bệnh nhân có
khối u não ác tính. Ngay cả hiện nay, điều trị ung thư não cũng thường không
thành công, và 20 năm trước, lựa chọn điều trị thậm chí còn hạn chế hơn. Với
những thực tập sinh của mình, Tiến sĩ Conley đã thể hiện rằng cô cũng không biết
chắc phải làm gì, và đã hỏi xem mọi người nghĩ thế nào. Nhưng khi bước vào phòng
của bệnh nhân, cô lại trở thành một người hoàn toàn khác. Không phủ nhận tính
nghiêm trọng của bệnh tình, cũng không giấu giếm chẩn đoán, Tiến sĩ Conley nói
rành rọt, tự tin về quá trình điều trị. Sau đó, khi tôi hỏi về cách hành xử thay
đổi hoàn toàn của cô, Tiến sĩ Conley đã trả lời rằng có cái gọi là hiệu ứng trấn
an cũng như hiệu ứng của thái độ và tinh thần đối với quá trình điều trị, do đó,
cô không muốn bệnh nhân bỏ cuộc hay trở nên bi quan. Nếu cô bộc lộ sự do dự,
nghi ngại của bản thân, bệnh nhân có thể sẽ bỏ đi tìm cách điều trị ở nơi khác,
từ những người hoặc cơ sở không đủ chất lượng để cung cấp dịch vụ chăm sóc tân
tiến hiện đại.
Vị trí
và chức danh công việc chính thức có thể đem lại sức ảnh hưởng và quyền lực.
Nhưng trong nhiều tình huống, bạn sẽ phải làm việc với những người đồng trang
lứa hoặc những người ngoài không biết đến địa vị chính thức của bạn. Và trong
bất cứ trường hợp nào, những người quan sát cũng sẽ thử và xác định xem họ có
nên nhìn nhận bạn nghiêm túc không. Do đó, bạn cần phải nắm quyền kiểm soát tình
huống. Khi quyết định về mức độ ảnh hưởng và tôn kính dành cho người khác, người
ta thường quan sát và lấy hành vi của người khác làm gợi ý. Vì quyền lực dễ
khiến người ta cư xử tự tin hơn, nên người quan sát thường đánh đồng hành vi tự
tin với việc thực sự có quyền lực. Trở nên tự tin và hiểu biết giúp bạn gây dựng
được sức ảnh hưởng.
Amanda là một nhà điều hành trung tuổi, có tài, được một
công ty chuyên về sản phẩm tiêu dùng lớn cử đi học bằng thạc sĩ về quản lý. Việc
công ty cử cô đi học và trả lương, học phí trong suốt chương trình học một năm
cho thấy họ có kỳ vọng rất lớn. Câu hỏi đặt ra là liệu cô có thể thúc đẩy được
cơ hội đó hay không? Vào mùa xuân, cô bắt đầu nghĩ đến việc quay trở lại tổ
chức. Cô đã thảo một bức thư điện tử để gửi cho những người tài trợ cho công ty
của cô, nhưng may mắn là cô đã quyết định nhờ một người bạn, một nữ điều hành từ
một công ty khác, sửa lại. Người bạn đó đã củng cố thông điệp của bức thư, nói
rõ rằng Amanda khao khát vị trí quản lý cấp cao, và đang tìm kiếm con đường sự
nghiệp có thể đưa cô đến vị trí đó, và khẳng định rõ ràng hơn vị trí mà cô muốn
đảm nhận khi quay trở lại. Dù ban đầu ngại bức thư mà cô cho là quá tự tin, quá
táo bạo, nhưng Amanda đã gửi nó đi, và ngạc nhiên nhưng vui mừng khi nhận được
thư phản hồi. Các đồng nghiệp trong công ty thích cách tiếp cận tự tin cũng như
cách diễn đạt về tham vọng sự nghiệp của cô. Và sao lại không chứ? Đó chính là
cách những nhà điều hành cấp cao xử sự, và Amanda đã thể hiện là cô cũng giống
họ.
Thể hiện sự tự tin thường là vấn đề đặc biệt đối với phụ
nữ, những người vốn được xã hội xem là nhã nhặn và ít quyết đoán. Nhưng hành vi
đó lại gây ra rắc rối. Nghiên cứu được tiến hành bởi nhà tâm lý học xã hội
Brenda Major đã chỉ ra rằng phụ nữ làm việc lâu hơn và chăm chỉ hơn đàn ông
nhưng lương lại thấp hơn, con đường sự nghiệp cũng như kỳ vọng về khoản thu nhập
cao nhất của họ cũng thấp hơn đàn ông. Mục đích nghiên cứu này là cho phụ nữ
thấy rằng vì họ không nghĩ mình giá trị nên họ gặp bất lợi trong việc thương
thảo lương, đó chính là lý do tại sao lại có sự khác biệt về thu nhập giữa nam
và nữ.
Hệ quả của việc không tự tin và quyết đoán là giống nhau
với cả hai giới chứ không chỉ riêng phụ nữ, và cũng không chỉ riêng trong vấn đề
tiền lương. Nếu bạn không tự tin về điều bạn muốn và điều bạn xứng đáng, bạn sẽ
do dự trong việc đòi hỏi hoặc thúc đẩy, và từ đó, bạn sẽ kém thành công hơn
trong vấn đề tiền bạc hoặc đạt được ảnh hưởng so với những người tự tin hơn
bạn.
6/ Đồng cảm với người
khác
Việc đào tạo về thương thảo thường bao gồm lời khuyên
thương lượng về “lợi ích” thay vì về “vị trí”. Thông qua quá trình cả hai bên
cùng nhượng bộ, cả hai bên đều có được kết quả tốt hơn, nhưng để thành công với
cách tiếp cận như vậy, bạn cần phải hiểu người kia đến từ đâu. Khả năng biết đặt
mình vào vị trí của người khác này cũng hữu dụng cho bạn trong việc đạt được
quyền lực. Một trong những lý do thành công của Lyndon Johnson (lãnh đạo chiếm
đa số phiếu của thượng nghị viện Mỹ) là sự chú ý không ngừng nghỉ tới các chi
tiết của 99 người đồng nghiệp, biết ai là người muốn có văn phòng riêng, ai là
người nghiện rượu, ai là người có quan hệ lăng nhăng, ai là người muốn đi công
tác riêng – mọi chi tiết nhỏ nhặt giúp ông phán đoán chính xác cách mọi người sẽ
bỏ phiếu, cũng như biết được cần mang lại cho mỗi thượng nghị sĩ những gì để có
được sự ủng hộ của họ.
Nhà tâm lý học William Ickes của trường đại học Tesax đã
nghiên cứu về sự thấu cảm. Ông nhận thấy: Người biết đồng cảm chính là người
giỏi “đọc vị” suy nghĩ và cảm xúc của người khác. Tất cả đều cần được đối xử
công bằng, họ đều có thể là những nhà cố vấn khéo léo nhất, nhân viên ngoại giao
giỏi nhất, nhà thương thảo hiệu quả nhất, nhà chính trị đáng lựa chọn nhất, nhân
viên kinh doanh năng suất nhất, nhà giáo thành công nhất và nhà trị liệu thấu
hiểu nhất.
Điều đôi khi cản trở chúng ta đặt mình vào địa vị của
người khác là quá tập trung vào mục tiêu cuối cùng và mục tiêu của chính bản
thân, mà không quan tâm đủ tới việc kết nạp người khác về cùng phía với chúng
ta, hoặc chí ít là giảm bớt khả năng chống đối của họ. Khi Laura Esserman cố
gắng tạo ra những thay đổi ở trung tâm chăm sóc ngực UCSF, cô cũng đồng ý gây
quỹ cho một nhóm chụp X-quang vú nhằm tăng khả năng tiếp cận dịch vụ chẩn đoán
này ở những khu vực nghèo đói hơn của San Francisco. Trong khi đó, khoa phẫu
thuật, nơi làm việc chính của cô, lại đang rơi vào tình trạng thâm hụt, và
trưởng khoa cứ thắc mắc tại sao dịch vụ chụp X-quang lại được hỗ trợ thay vì
khoa phẫu thuật; giám đốc tài chính của trung tâm thì lo lắng về xếp hạng trái
phiếu vì đang cần một khoản vay nợ để xây dựng trường y khoa ở khu vực Mission
Bay của San Francisco; và nhiều nhà quản lý lại lo lắng về việc phải điều trị
cho nhiều bệnh nhân được hỗ trợ về mặt y tế Medicaid hơn, với tỷ lệ bồi hoàn
không thỏa đáng, trong bối cảnh đơn vị chẩn đoán nhanh phát hiện thấy có rất
nhiều phụ nữ nghèo bị ung thư vú.
Tiên quyết tập trung vào việc cứu mạng, chữa trị cho
những phụ nữ thiệt thòi, và “làm điều đúng đắn”, Esserman đã phớt lờ những lo
lắng của người khác. Nhưng rồi một ngày, cô nhận ra chụp X-quang thậm chí còn
không phải là phương thức chẩn đoán mà cô muốn phát triển, và cô đã đặt nỗ lực
của mình vào một doanh nghiệp chỉ toàn mang lại những điều trái ngược. Vì vậy cô
gọi điện cho trưởng khoa và nói rằng: “Tôi hiểu quan điểm của anh, tôi đồng
tình, và tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này”. Trong hai tuần, cô đóng cửa dịch
vụ X-quang, và hành động đơn giản đó đã nhận được sự ủng hộ từ những người mà cô
cần sự giúp đỡ của họ. Điều đó cũng truyền tải một bài học quan trọng: Thay vì
khiến bạn đi chệch khỏi những mục tiêu của mình, việc đặt mình vào địa vị của
người khác lại là một trong những cách tốt nhất để thúc đẩy lịch trình của chính
bạn.
7/ Khả năng chịu đựng xung
đột
Có rất nhiều sách và một ít nghiên cứu thực nghiệm về ảnh
hưởng của việc bạo hành nơi công sở - quát mắng, cằn nhằn, báng bổ và tán tỉnh
thỉnh thoảng vẫn xảy ra ở nơi làm việc – đối với cả người là đối tượng của bạo
hành và với cả tổ chức nơi họ làm việc. Vậy tại sao hành vi này cứ tồn tại dai
dẳng? Vì nó thường đặc biệt mang lại hiệu quả cho thủ phạm. Vì hầu hết mọi người
đều không thích xung đột, nên họ thường tránh những tình huống khó khăn và những
người khó chịu, họ thường xuyên đồng ý với các yêu cầu hoặc thường xuyên thay
đổi vị trí thay vì phải trả giá đắt về mặt tình cảm vì đứng lên và thể hiện quan
điểm. Nếu bạn có thể xử lý hiệu quả những tình huống xung đột và đầy căng thẳng,
thì bạn đã có lợi thế hơn hầu hết mọi người.
Rahm Emanuel, trợ lý của Tổng thống Obama, và trước đây
là một thành viên uy tín của Viện Dân biểu đến từ Illinois, người đã điều hành
Ủy ban Chiến dịch Quốc hội của đảng Dân chủ, nổi tiếng nóng tính. “Emanuel có vẻ
chỉ nóng như lửa với những đối thủ đáng gờm, nguy hiểm… chứ không bao giờ mất
kiểm soát ở giữa cuộc chiến”, Ryan Lizza nhận xét. Cựu thị trưởng New York
Rudolph Giuliani, được ghi nhận với rất nhiều thành tích khi còn tại vị, là một
người không bao giờ lùi bước trước khó khăn: “Giuliani là một người thích tranh
luận trong một thành phố toàn người thích tranh cãi về chính trị”, theo nhận
định của hai nhà báo Michael Powell và Russ Buetnner của tờ New York Times,
“Nhưng vượt xa những gì người tiền nhiệm, các sử gia và các chính trị gia nói,
sự khó tính của ông đã đạt đến mức tàn nhẫn và trở thành mặt hạn chế trong nhiệm
kỳ thị trưởng của ông”.
Một số người lầm tưởng rằng thái độ sẵn sàng đối mặt với
xung đột là một nguồn sức mạnh chỉ có ở văn hóa phương Tây, với khả năng chịu
đựng hành vi mang tính cá nhân cao hơn và cởi mở hơn, phản ứng ít thận trọng
hơn. Nhưng tôi không thấy có mấy bằng chứng chứng minh cho quan điểm này. Ở
Singapore, cả nước tiến hành các chiến dịch ca ngợi hành vi lịch sự của vị thủ
tướng có thời gian phục vụ đất nước lâu dài Lý Quang Diệu, vị cha già dân tộc.
Ông Lý lên nắm quyền bằng cách lật đổ người Anh đang cai trị đất nước, và thể
hiện sự không lùi bước trong các cuộc chiến với các đối thủ chính trị trong
nhiều năm tiếp theo.
Katsuji Kawamata, người bắt đầu làm việc ở Nissan năm
1947 sau sự nghiệp thất bại ở Ngân hàng Công nghiệp Nhạt Bản, cuối cùng đã vươn
lên trở thành người đứng đầu công ty lớn mạnh về ô tô này dù không hề có kinh
nghiệm gì trong ngành công nghiệp này. Con đường tiến tới quyền lực của ông
trong tổ chức Nhật Bản đặc thù này đầy rẫy những khó khăn không lường trước
được. Như được miêu tả trong cuốn sách The Reckoning của David Halberstam, hành
vi thô thiển và lỗ mãng cua Kawamata là có mục đích: “Đó là… trò chơi quyền lực.
Ông ta nói với chúng tôi – và ban đầu chúng tôi không hề nhận ra – rằng những gì
khiến chúng tôi hứng thú lại không khiến ông ta hứng thú, nhưng điều khiến ông
ta hứng thú nhất định sẽ khiến chúng tôi hứng thú”, một trong những người quản
lý của Nissan đã nói như vậy sau nhiều năm sau đó”.
|
Trí thông minh Như chúng ta đã thấy, thành tích trong công việc không liên quan lắm tới khả năng đạt được quyền lực. Thế còn trí thông minh thì sao? Có lẽ, không có đặc tính nào của con người được nghiên cứu nhiều như trí thông minh. Nghiên cứu đã chỉ ra rằng trí thông minh là chỉ báo tốt nhất về biểu hiện trong công việc. Tuy nhiên, trí thông minh lại thường được đánh giá quá cao, được xem là một đặc tính giúp con người đạt được quyền lực. Đó là vì trí thông minh hiếm khi chiếm quá 20% sự thay đổi về biểu hiện trong công việc trong bất cứ sự kiện nào, và mối quan hệ giữa biểu hiện và việc đạt được quyền lực tương đối mờ nhạt. Một phân tích tổng hợp kiểm tra 85 bộ dữ liệu từ nhiều nước khác nhau đã đưa ra kết luận là tương quan giữa trí thông minh và thu nhập là 2, và dù điều này mang tính chất thống kê, nó cũng cho thấy là chỉ có khoảng 4% khác biệt về thu nhập được giải thích bằng khác biệt về trí thông minh. Hơn nữa, trí thông minh, đặc biệt là trí thông minh vượt trội một mức độ nào đó có thể dẫn tới những hành vi khiến khả năng giành được và nắm giữ sức ảnh hưởng giảm đi. Những người đặc biệt thông minh cho rằng họ có thể tự mình làm mọi việc, và làm tốt hơn tất cả những người khác. Hệ quả là họ có thể thất bại trong việc hòa hợp với người khác, khiến đồng minh tiềm năng của họ mù mờ về kế hoạch và suy nghĩ của họ. Việc được công nhận là đặc biệt thông minh có thể dẫn đến tự tin thái quá, thậm chí là kiêu căng – điều đó có thể khiến bạn đánh mất quyền lực. Và người thông minh có thể nghĩ rằng vì trí thông minh tuyệt vời của mình, họ có thể không cần phải nhạy cảm với cảm xúc và nhu cầu của người khác. Nhiều người mà tôi cảm thấy khó có thể đặt mình vào vị trí của người khác thường là người quá thông minh, đến nỗi không hiểu tại sao người khác lại không có được sự thông minh như mình. Cuối cùng, thông minh có thể trở nên đáng sợ. Và dù sự đáng sợ đó có thể hiệu quả trong chốc lát, nhưng nó không phải là chiến lược đem lại lòng trung thành bền lâu. Robert McNamara – Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam, người vẫn được miêu tả là thông minh, đã nói với nhà sản xuất phim tài liệu Errol Morris trong bộ phim The Fog of war (Màn sương chiến tranh) rằng sai lầm lớn nhất là đã không nhìn nhận mọi việc từ góc độ của người Bắc Việt Nam. Sự sụp đổ của Enron một lần là do một số người cho rằng họ thông minh tới mức có thể phỉ báng, gièm pha bất cứ người nào nghi ngờ cách tiếp cận của họ, và do đó không còn quan điểm nào có thể tồn tại được trong nội bộ công ty. Vì vậy, dù thông minh giúp gây dựng danh tiếng nhưng khi thể hiện nó trong công việc, nó thường là mầm mống thất bại vì nó đem lại cảm giác tự tin thái quá và kém nhạy cảm. Một khi đã quyết tâm phát triển các đặc tính có thể giúp bạn tạo được sức ảnh hưởng, nhiệm vụ tiếp theo của bạn là phải xác định được phải vận dụng chúng vào đâu. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét