thongtinkinhtemoi

Hot

Post Top Ad

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

VẪN CHƯA CHẠM TỚI GỐC RỄ VẤN ĐỀ

01:12 0
Cuối tháng 2, đầu tháng 3/2017, tại các tỉnh Tây Ninh và Đồng Nai xảy ra tình trạng chuối đã chín rục trong vườn nhưng không có người mua, giá chuối xuống thấp.
Việc "giải cứu" chuối hiện nay tuy đáng hoan nghênh nhưng không phải là giải pháp lâu dài. - Ảnh: Dân Việt
Lại một lần nữa, vấn đề sản xuất mang tính tự phát của nông dân lại được đặt ra.
Rầm rộ chiến dịch cứu chuối
Ở Tây Ninh, ngay từ cuối tháng 2, chuỗi cửa hàng thực phẩm an toàn Nam Trạng đã vào tận rẫy của nông dân các huyện Tân Châu, Tân Biên mua chuối già về bán và còn chở đi bán ở các khu công nghiệp, khu du lịch trong tỉnh.
Dịp ngày 8/3, cán bộ, nhân viên của Công ty DaMode (TPHCM) chuyên kinh doanh mỹ phẩm cũng đã tập trung trước Công ty và mỗi người đeo một bảng giấy trước ngực “Chương trình cứu chuối sạch Tây Ninh” và tập trung bán chuối cho nông dân. Để bán với giá 7.000 đồng/kg, Công ty này phải bù lỗ 1.000đ/kg cho chi phí đưa chuối về TPHCM.
Chiến dịch này cũng được Hội Doanh nghiệp trẻ, Hội Liên hiệp Thanh Niên (LHTN) và Hội Doanh nghiệp trẻ (DNT) tỉnh Tây Ninh phối hợp với các đầu mối tại TPHCM để “giải cứu” chuối.
Còn tại Đồng Nai, nhiều hộ bỏ chuối tại vườn không thu hoạch, vì mặc dù giá chỉ 1.000 đồng đến 1.500 đồng/kg cũng khó bán và nếu bán được thì không đủ trả cho công thu hoạch. Trước tình hình đó, Hội LHTN, Hội DNT tỉnh, Sở NN&PTNT, Hội Nông Dân và Liên đoàn Lao động các huyện có khu công nghiệp liên tiếp tổ chức những đợt cứu chuối cho nông dân.
Cách làm của các đơn vị này cũng chỉ là vận động các công ty tại các khu công nghiệp mua chuối tại rẫy với giá 7.000 đến 8.000 đồng/kg rồi đưa vào bữa ăn của người lao động.
Với khoảng hàng chục nghìn tấn chuối già hương tới kỳ thu hoạch ở Trảng Bom, Thống Nhất, Xuân Lộc, Định Quán, Tân Phú thì Sở Công Thương Đồng Nai được UBND tỉnh này giao trách nhiệm chỉ đạo “chiến dịch cứu chuối”.
Theo Sở NN&PTNT Tây Ninh, toàn tỉnh hiện có hơn 385 hecta chuối già xuất khẩu, tập trung ở các huyện Tân Biên, Trảng Bàng, Tân Châu. Trong đó, chỉ có 180 hecta có hợp đồng bao tiêu sản phẩm, còn hơn 200 hecta tự phát, không ký được hợp đồng. Sau chiến dịch giải cứu chuối vừa qua, giá chuối từ 1000 đồng đến 2000 đồng/kg đã nhích lên 4000 đồng đến 5000 đồng mỗi kg và đang tiếp tục nhích dần lên.
Tuy nhiên, sắp tới, khi thu hoạch rộ, tỉnh lại lo tiêu thụ sẽ bị khó khăn. Đây là lý do để lãnh đạo tỉnh Tây Ninh đang giao cho các ngành, đoàn thể và doanh nghiệp của tỉnh tập trung tìm đầu ra cho chuối già xuất khẩu.
Ở Đồng Nai, diện tích chuối xuất khẩu còn lớn hơn nhiều, lên đến khoảng 2.000 hecta, lượng thu hoạch sắp tới dự tính lên đến hàng chục nghìn tấn. Hiện tại Trảng Bom, nơi có diện tích trồng chuối lớn nhất, một số công ty mua chuối xuất khẩu sang Trung Quốc đã quay trở lại. Họ đang mua với giá trên dưới 6.000 đồng đến 7.000đồng/kg tại vườn. Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ một buồng chuối chỉ khoảng 1/2 hoặc 2/3 số nải đạt tiêu chuẩn xuất khẩu được mua.
Để dứt điệp khúc trồng - chặt
Không chỉ cây chuối, điệp khúc buồn nói trên đã lặp đi lặp lại nhiều lần trong suốt nhiều năm qua với nhiều loại cây như tiêu, điều, cà phê, cao su, khoai mì…
Chủ vườn Hà Văn Út với 8 sào chuối xuất khẩu tại xã Thanh Bình, Trảng Bom cho biết vừa “hút chết” vì vườn chuối của anh thu hoạch đúng dịp này được giá, dù giá cũng chưa tới 50% giá so với năm ngoái nhưng cũng đã rất mừng.
Vòng đời cây chuối chỉ một năm, mức đầu tư cho chuối cấy mô khoảng 70.000 đồng mỗi cây gồm cây giống, đào lỗ, làm cỏ, nếu bán được khoảng 120.000 đồng/buồng thì bà con lãi được 50.000 đồng/cây/năm (chưa kể công thu hoạch), năm trước giá bán chuối lên tới 15.000-16.000 đồng/kg nên không ai bảo ai, người dân thi nhau trồng chuối mà chẳng có hợp đồng tiêu thụ nào trong tay.
Cũng như người trồng chuối, các hộ chăn nuôi heo ở miền Đông cũng đang gồng mình chịu đựng đợt giảm giá heo rất sâu từ trước Tết đến nay.
Một hộ chăn nuôi heo ở Trị An (Vĩnh Cửu), Đồng Nai (đề nghị dấu tên) cho biết vừa xuất chuồng 1.600 con heo, lỗ hơn 1,2 tỷ đồng. Đây là chủ trại có nhiều kinh nghiệm, biết canh thời điểm để nhập heo giống và bán ra với giá tốt nhất, vậy mà cũng đành chịu lỗ bạc tỷ vì không thể cầm cự chờ giá vì đợt này giá giảm 40% so với năm trước và kéo dài đã hơn 3 tháng!
Có ý kiến cho rằng, năm trước đó giá heo có lúc vọt lên 54.000 đồng/kg, dù là thời gian ngắn nhưng cũng đủ kích thích các trại mới, trại cũ đầu tư phát triển đàn. Nhưng cuối năm 2016, giá heo giảm từ từ và cận Tết là thời điểm sức mua tăng nhưng giá heo giảm chỉ còn khoảng 25.000 đồng/kg. Thậm chí có những nơi người chăn nuôi chỉ bán được với giá 20.000 đồng/kg.
Hiện nay giá heo có nhích lên trên 30.000 đồng/kg nhưng nhiều hộ chăn nuôi nhỏ lẻ ở các tỉnh đã tuyên bố phá chuồng, bỏ nghề. Nhiều người chuyên bán heo con nay không bán được đành phải chuyển qua nuôi heo thịt trong trạng thái lo âu thấp thỏm.
Có thể nói, ngay cả ở những nước tiên tiến thì sự khủng hoảng thừa vẫn có thể xảy ra do nguyên nhân khách quan và chủ quan. Tuy nhiên, để xảy ra liên tiếp, lặp đi lặp lại  thì rõ ràng là có vấn đề.
Việc nắm không rõ thông tin về thị trường là nguyên nhân dễ thấy nhất dẫn tới tình trạng nói trên. Không dễ để khắc phục trong ngày một ngày hai, nhưng về lâu dài, sự liên kết chặt chẽ giữa các hộ nông dân và doanh nghiệp với những hợp đồng làm ăn bài bản là hướng đi tất yếu. Tạo thuận lợi tối đa cho các doanh nghiệp phát triển, tạo lập thị trường hàng hóa vận động theo đúng quy luật cung-cầu chính là đường ra để chấm dứt điệp khúc “trồng-chặt” đáng buồn nói trên. 
SOURCE: KIM LOAN

CHINHPHU.VN
Read More

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

MICROFINANCE IN AMERICA?

03:40 0
Lending Sufia Khatun a small sum to make and sell bamboo stools in her Bangladeshi village back in 1974 placed Muhammad Yunus at the heart of a radical movement. It is a movement that has come to be known as “microlending” and one that has radically transformed poverty alleviation efforts throughout the developing world. Today, Yunus, who was awarded the Nobel Peace Prize in 2006 for his pioneering role in microlending, is trying to ignite that same movement in the United States. That has been a slower go.

Microlending has revolutionized aid and development efforts in Africa, Asia, Latin America and certain parts of the Middle East. It did so by proving that the poor can lift themselves out of poverty with a hand-up, rather than a handout. The poor could build businesses with just a small amount of credit. This has inspired millions to rally behind entrepreneurship. It has also led many to ask whether microloans can have the same affect in a developed country where although entrepreneurship and financial services are plentiful, may be out of reach for some.

In 2008 Yunus rose to the challenge to prove that microlending wasn’t about developing and developed – the poor faced the same challenges regardless of wherever they are in the world. He along with several corporate sponsors including Citi Foundation and Capital One launched Grameen America in New York. Since then the financial outfit – not bank - has been serving the poor, mainly women, throughout four of the city’s five boroughs (Bronx, Brooklyn, Manhattan, and Queens) as well as Omaha, Nebraska and Indianapolis, Indiana. In four years, Grameen America has facilitated loans to over 9,000 borrowers valued over $35 million. It has had, as Grameen CEO Stephen Vogel notes, “a 99 percent repayment rate.”
Image result for GRAMEEN AMERICA

Given how Grameen America is structured that is no surprise. Loans of up to USD $1500 are dispensed only to groups of five, mostly women, who complete a five-day financial training course and present a viable business idea. They are ideas that range from catering to salon services to clothing and jewelry making that allow the women to increase their income by USD $3000 a year, a significant amount Vogel notes. “Our borrowers live below the poverty line, generally earning less than USD $15,000 a year,” he says. According to Vogel none have bank accounts or credit cards. I did not speak to any of the women.

The ability for these women to set up savings accounts (Grameen America asked that I change it from bank to savings account, noting that they do not help the women with other banking services) and earn additional income is no doubt a huge benefit. Vogel points out that without Grameen America “there is no possibility of someone (below the poverty line) going into a bank and getting a loan – the banks wouldn’t entertain it.” Yet, as Reuters’s Felix Salmon pointed out last year, that Grameen America is not a depository institution is one of its biggest shortcomings. It has no prospect of helping the women that it’s targeting to scale up their mom-and-pop storefronts into viable businesses. Hence, these women, while no longer struggling, continue to stay poor. Grameen America is just a middleman encouraging the poor to save and providing them with loans where no one else will. Still, it is a role that in our tough economic times needs to be valued.

“We’re trying to get our borrowers to create jobs for themselves and create four more jobs for others.” They’re also trying to encourage borrowers to save, which is not easy if you don’t have the security of a bank. Savings has shown to have a significant impact on poor communities. According to The Economist, getting the poor into a banking system “not only keeps their wages secure; it also reduces crime.” Security, I’ve determined, is paramount to financial stability and entrepreneurial success.

So too is an ecosystem that includes mentors, networks, the free flow of capital, smart regulation, strong courts and space for research and development. Grameen America isn’t quite that. But it is a platform for those to get their grounding and have the opportunity to change their circumstances for the next generation. To Catch a Dollar, the movie about the organization that was released last year reinforces that point.

Vogel told me that when he was in Bangladesh in 2009 he met a Grameen borrower whose granddaughter was going to nursing school. “This is not a quick process, it will take a generation to fix.” It was a process, he noted, that he and Grameen America were committed to seeing through.

SOURCE: ELMLRA BAYRASLI

FORBES
Read More

THÊM MỘT GÓC NHÌN VỀ KHỞI NGHIỆP NÔNG NGHIỆP

03:35 0
Với mục tiêu tăng thêm 1.500 doanh nghiệp nông nghiệp, TP.HCM đang tạo nhiều cơ chế, chính sách nhằm thu hút người khởi nghiệp trong lĩnh vực này. Thuận lợi lớn nhất đối với việc phát triển nền nông nghiệp công nghệ cao là thị trường rộng, nguồn cầu cao, trong đó TP.HCM đã có trên 8 triệu dân.  

Thêm một góc nhìn về khởi nghiệp nông nghiệp

Ngày càng có nhiều bạn trẻ quan tâm đến ngành nông nghiệp. Vì thế các bạn trẻ hướng về nông nghiệp khi khởi nghiệp là đúng. Việt Nam là xứ sở nông nghiệp, người Việt Nam làm ra sản phẩm nông nghiệp dễ thuyết phục bạn bè thế giới hơn là làm cơ khí.
Là thế hệ đi trước, chúng tôi muốn tìm những người trẻ đi đúng hướng, đúng với xu thế nông nghiệp hữu cơ của thế giới, cũng là xu hướng tất yếu mà Việt Nam phải theo. Xu hướng của thế giới ngày nay là tìm kiếm những sản phẩm nông nghiệp tốt cho sức khoẻ, cho sắc đẹp. Cơ hội ngày càng nhiều nhưng sản phẩm nông nghiệp của Việt Nam vẫn chưa theo được hướng này. Vì sao?
Nông pháp hoá học không sai, vì đất nước cần an sinh lương thực. Hoá học hiện đại, an toàn vẫn được các quốc gia có nền nông nghiệp phát triển chọn lựa, như Israel đang đi theo hướng này. Để có thể làm nông nghiệp một cách bài bản ngay từ đầu, các bạn trẻ cần phải có cái nhìn đúng về xu hướng của thế giới.
Làm nông nghiệp theo xu hướng không hoá học thì sản phẩm đạt được tiêu chuẩn cao, là tuyệt hảo. Quả trứng của con gà ba ngày đẻ một trứng khác chất lượng quả trứng của một con gà đẻ ba trứng trong ngày. Muốn làm ra sản phẩm như vậy, các bạn trẻ phải nghiên cứu vi sinh, enzyme, protein, đào sâu vào ba hướng này sẽ tìm ra phuơng pháp nông học sạch.
Vì sao chúng tôi chọn đầu tư cho những người trẻ làm nông nghiệp không hoá học? Vì đó là sự lựa chọn đúng xu hướng. Chúng tôi sẽ phải đầu tư bổ sung để cánh đồng không bị kiệt quệ dinh dưỡng. Đất cũng như sinh vật sống. Muốn đất làm cho cây cối tốt tươi phải có thêm vi sinh vật hữu ích, phải có các loại phân hữu cơ tạo ra nhiều chất dinh dưỡng.
Muốn làm nông nghiệp một cách bài bản, các bạn trẻ phải nghiên cứu xem thị trường có nhu cầu hay không, sản phẩm có khác biệt không. Trồng rau, trồng chuối hay bất cứ loại trái, loại củ nào cũng nên bắt đầu bằng việc phải có người mua, tức thị trường cần. Nhà nông hễ nghe có người mua nhiều, mua sỉ thường sợ, ngại bị ép giá. Đây là cách nghĩ rất sai lầm.
Sản phẩm có người mua sỉ với giá 10 ngàn đồng mỗi kilôgam thì hãy bán ngay bởi có lợi hơn giá 20 ngàn đồng mà bán lẻ. Các bạn phải hiểu về chuỗi tiêu thụ, về bạn hàng trước khi bắt tay vào sản xuất. Phải canh tác khác biệt trước thay vì làm ra số lượng nhiều. Phải làm ra thứ mà người mua sẽ không sử dụng sản phẩm của người khác. Tránh hậu quả được mùa mất giá thì phải hiểu biết về thị trường. Làm sao để người phân phối không muốn bỏ mình, sợ mình, mới có thể thành công.
Điều quan trọng không kém là một số sản phẩm nông nghiệp có thể phát triển ở thị trường nước ngoài trước. Cách thử nghiệm tốt nhất là các bạn đưa sản phẩm đó ra nước ngoài, chứng minh phẩm chất tuyệt hảo của nó, sau đó tìm nhà phân phối, tìm nhà đầu tư để đầu tư nâng số lượng lên.
Để bắt đầu, các bạn có thể tìm đến đơn vị tư vấn tại các sở nông nghiệp để được hỗ trợ về cách viết dự án khởi nghiệp nông nghiệp. Các bạn có thể trả một khoản phí nhỏ để được hướng dẫn vay vốn lãi suất thấp. Tất cả là chuyện dễ. Chuyện khó là phải khiến cho sản phẩm bán được.

Thế giới người ta tin Việt Nam đủ sức phát triển sản phẩm nông nghiệp hữu cơ, và đó là giá trị của chúng ta. Cần phải tập trung nâng cao giá trị ấy, và đó cũng là lý do để chào mời các nhà phân phối sản phẩm của chúng ta ra nước ngoài. Người Việt Nam có tâm lý sính ngoại, nếu sản phẩm thành công được ở thị trường nước ngoài thì sẽ rất dễ thành công ở trong nước sau đó.
SOURCE: NGUYỄN LÂM VIÊN - CHỦ TỊCH HĐQT CÔNG TY VINAMIT
DOANHNHANSAIGONONLINE
Read More

ĐỂ VỐN VIỆT ĐẾN TAY STARTUP VIỆT

03:27 0
Một trong những nỗi lo của người khởi nghiệp là vốn. Họ khó trông chờ vào nguồn vốn ngân hàng, do khó chứng minh khả năng về doanh thu, lợi nhuận, dòng tiền trả nợ, cũng như yêu cầu về tài sản bảo đảm.
Để vốn Việt đến tay startup Việt

Trong khi đó, các quỹ đầu tư mạo hiểm theo xu thế và hiệu quả khai thác thị trường ở Việt Nam chưa nhiều. Bấy lâu nay phần lớn chỉ thấy các quỹ đầu tư mạo hiểm nước ngoài hoạt động. Chẳng hạn Quỹ Yahoo Japan (Nhật Bản), Quỹ Gobi Partner (trụ sở chính ở Thượng Hải, Trung Quốc), Quỹ Cradle (thuộc Chính phủ Malaysia) đầu tư vào Offpeak - trang ứng dụng tìm kiếm nhà hàng và giảm giá ở khu vực Đông Nam Á - số tiền tổng cộng khoảng 2 triệu USD.
Một quỹ đầu tư từ Nhật Bản và một quỹ đầu tư từ Singapore rót hơn 10 tỷ đồng cho ViCare.vn - trang tìm kiếm thông tin y tế được kiểm định và mang tính xác thực cao. Yello Shopping Media Group (Hàn Quốc) đầu tư vào trang Websosanh.vn, Quỹ CyberAgent (Nhật Bản) đầu tư vào JupViec.vn. Quỹ Fenghe Group (Trung Quốc) và Hancock Revocable Trust (Mỹ) đầu tư vào Vntrip.vn khoảng 3 triệu USD...
Để trở thành một quốc gia khởi nghiệp, rất cần các cấp chính quyền, chủ thể tài chính, doanh nghiệp chung tay xây dựng phương cách gọi vốn cho cộng đồng khởi nghiệp. Theo đó, UBND TP.HCM đã thành lập Quỹ Tài trợ start up (HSIF) với số vốn ban đầu 30 tỷ đồng, sẽ nâng lên 100 tỷ đồng trong bốn năm tới.
Nguồn vốn của HSIF do Ngân hàng Phương Đông, Ngân hàng TMCP Phát triển TP.HCM và Công ty Đầu tư tài chính nhà nước TP.HCM đóng góp. Với HSIF, start up hoạt động trong bất cứ lĩnh vực nào cũng có thể tiếp cận. Với sự tham gia của những nhà đầu tư sáng lập Quỹ HSIF là ngân hàng, doanh nghiệp lớn sẽ đem đến các giá trị thương hiệu, khách hàng, mối quan hệ cho các start up nhận được đầu tư.
Bên cạnh đó, các nhà sáng lập Quỹ am hiểu thị trường địa phương cũng là một lợi thế đối với một số ngành nghề, một số giai đoạn trong vòng đời doanh nghiệp. Nguồn quỹ "thuần Việt" này của các nhà đầu tư là hướng đến mục tiêu gia tăng nội lực cho các start up sớm tăng trưởng ngay trong nước thay vì đăng ký kinh doanh ở quốc gia khác như đã diễn ra khá phổ biến.
Một quỹ thuần Việt khác là FPT Ventures của Tập đoàn FPT chuyên về đầu tư mạo hiểm, được kỳ vọng đem lại "luồng gió mới" cho cộng đồng khởi nghiệp. FPT Ventures có số vốn 3 triệu USD, sẽ chuyên đầu tư cho các start up Việt Nam trong lĩnh vực công nghệ.
Theo đó FPT Ventures cung cấp nguồn vốn ban đầu, hỗ trợ nơi làm việc, cố vấn, kinh nghiệm mở rộng thị trường, khách hàng, hạ tầng kỹ thuật, marketing và truyền thông cũng như mối quan hệ với các quỹ đầu tư trên thế giới để các start up triển khai sản phẩm trong nước và từng bước mở rộng ra khu vực.
Ở mảng khởi nghiệp nông nghiệp cũng đã có một quỹ đầu tư từ Câu lạc bộ Doanh nghiệp dẫn đầu (LBC). Cách làm cũng là đầu tư vốn cho start up và dùng kinh nghiệm, khả năng quản trị của các tổng giám đốc, chủ các doanh nghiệp đã thành công, chuyên gia kinh tế tại LBC để hỗ trợ định hướng cho start up. Có khác một chút là quỹ này sẵn sàng đầu tư vào ý tưởng chứ chưa cần triển khai thực tế.
Đáng chú ý nữa là Đề án Thương mại hóa công nghệ theo mô hình mẫu Thung lũng Silicon tại Việt Nam do Bộ Khoa học và Công nghệ khởi động nhằm kích thích sự tăng trưởng của các start up thông qua những chương trình huấn luyện và phát triển doanh nghiệp kết hợp với một mạng lưới chuyên gia trên thế giới.
Đề án này có nguồn tài chính cho start up theo hình thức quỹ đầu tư Accelerator (vốn mồi). Có nghĩa start up sẽ nhận được một khoản vốn để "gieo mầm", và những chỉ dạy để vững vàng trên con đường khởi nghiệp. Sau đó các start up sẽ được hỗ trợ kết nối với các quỹ đầu tư khác để lớn mạnh. Cách làm này tương tự những "vườn ươm" tại Khu Công nghệ cao TP.HCM, hay Công viên Phần mềm Quang Trung.

Để động viên tinh thần khởi nghiệp, nhiều ý kiến cho rằng Chính phủ cần tham gia đầu tư trực tiếp và mạnh mẽ hơn nữa. Bài học thực tế có thể nhìn thấy qua việc Chính phủ Israel vận hành Quỹ Đầu tư Bird trong suốt 9 năm, tính đến năm 2015 đã hỗ trợ 1.000 doanh nghiệp khởi nghiệp. Hay Chính phủ Hàn Quốc đã xây dựng Sàn Giao dịch KONEX dành cho start up, vốn hóa được 4,1 tỷ USD...
SOURCE: DOANHNHANSAIGONONLINE
Read More

DƯA HẤU QUẢNG NGÃI DƯ THỪA PHẢI LÀM THỨC ĂN CHO BÒ

03:24 0

Sau công cuộc hỗ trợ giải cứu chuối cho bà con Đồng Nai, Big C Việt Nam lại thêm nghĩa cử đẹp khi chung tay vì dưa hấu Quảng Ngãi.

Dưa hấu Quảng Ngãi dư thừa phải làm thức ăn cho bò, Big C tuyên bố thu mua 400 tấn và bán không có lãi
Theo thông cáo báo chí Big C Việt Nam phát đi, Big C sẽ triển khai chương trình “Big C Việt Nam chung tay vì dưa hấu Quảng Ngãi”. Theo đó, trong tuần đầu tiên, Big C Việt Nam dự kiến sẽ thu mua hơn 400 tấn dưa hấu và phân phối trên toàn Hệ thống siêu thị Big C Việt Nam với giá đồng nhất 4.800 đồng/kg. Cùng với sự giám sát của chính quyền địa phương, dưa hấu được Big C Việt Nam thu mua để tiêu thụ được đảm bảo chất lượng và an toàn thực phẩm cho khách hàng, tất cả những sản phẩm thu mua đều đảm bảo những tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc xuất xứ và an toàn vệ sinh thực phẩm.
Hành động này của Big C xuất phát từ thực trạng rằng năm nay toàn tỉnh có khoảng 700 hecta dưa hấu, tập trung vào các huyện xã Bình Sơn, Sơn Tịnh, Mộ Đức, Quảng Ngãi, Đức Phổ, Tư nghĩa,… Với năng suất khoảng 2,5 đến 3 tấn/sào, ước tính sản lượng dưa thu hoạch trong vụ đầu năm nay sẽ đạt khoảng 24.000 tấn. Tuy nhiên, hiện hàng trăm hecta dưa hấu đã bắt đầu chín nhưng do không có người mua, nên giá dưa rớt mạnh, nhiều hộ nông dân ở các huyện Bình Sơn, Sơn Tịnh, Trà Bồng, Mộ Đức, Đức Phổ... phải bỏ dưa ngoài đồng, chưa thu hoạch hoặc sử dụng làm thức ăn cho trâu, bò ăn thay cỏ! Nếu tình cảnh này không gấp rút được tháo gỡ, sẽ dẫn tới nguy cơ hàng trăm hộ nông dân ở Quảng Ngãi lâm vào cảnh trắng tay, vỡ nợ.
Nhằm hỗ trợ người nông dân trồng dưa hấu ở tỉnh Quảng Ngãi, được sự chỉ đạo và hợp tác của Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Quảng Ngãi và chính quyền Huyện Sơn Tịnh, bắt đầu từ ngày 04/04/2017, các cán bộ nhân viên của Big C Việt Nam đã trực tiếp “xuống đồng” triển khai chương trình “Big C Việt Nam chung tay vì dưa hấu Quảng Ngãi”.
Ngoài việc thu mua dưa hấu giúp nông dân, Big C Việt Nam còn hỗ trợ chi phí vận chuyển, hậu cần, kho vận, không thu lãi trên giá bán; đồng thời tổ chức tuyên truyền trực quan, phát loa kêu gọi khách hàng mua sắm tại các siêu thị chung tay hỗ trợ nông dân Quảng Ngãi. Điều này giúp cho người tiêu dùng cả nước có thể dễ dàng cùng “chung tay vì dưa hấu Quảng Ngãi”, góp phần nhanh chóng giải quyết đầu ra, giúp bà con nông dân nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh nêu trên.
Từ nhiều năm nay, để hỗ trợ người nông dân tránh tình cảnh được mùa rớt giá, Big C Việt Nam thường xuyên triển khai các chương trình thu mua nông sản và bán hàng không lãi nhằm hỗ trợ đầu ra cho người nông dân gặp khó khăn. Mới đây nhất là chương trình “Giải cứu chuối Đồng Nai” diễn ra hồi đầu tháng 3 năm nay. Trước đó, hàng loạt chương trình tương tự cũng đã được triển khai thành công như: chương trình Hành tím Nghĩa tình (hỗ trợ nông dân trồng hành tím Sóc Trăng, 2016), chương trình bán cá nục tươi (hỗ trợ ngư dân 4 tình miền Trung, 2016), Tuần lễ Vải thiều Bắc Giang (hỗ trợ nông dân trồng vải tỉnh Bắc Giang, 2015, 2016) và nhiều chương trình bán hàng không lãi khác dành cho nông sản Việt Nam như cam Canh Hòa Bình, hành tây Đà Lạt, cà chua Đà lạt, dưa hấu Quảng Nam, thơm Ninh Bình…
SOURCE: NAM HÀ
TRÍ THỨC TRẺ

Read More

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

SÁCH QUẢN LÝ NHÂN VIÊN: CÂY GẬY VÀ CỦ CÀ RỐT

03:40 0

Các doanh nhân, lãnh đạo hay nhà quản lý doanh nghiệp hầu như không ai không biết thuật ngữ “cây gậy và củ cà rốt”. Đây là chính sách về thưởng - phạt được những người sử dụng lao động áp dụng nhằm tạo động lực lẫn áp lực để người lao động hoàn thành công việc được giao. 


Lý thuyết “cây gậy và củ cà rốt” đã được phổ biến và áp dụng ở nhiều mức độ khác nhau tại hầu hết mọi công ty trên toàn thế giới, trong một thời gian dài.



Ngày nay, khi ngành tâm lý học phát triển và những khía cạnh sâu xa về hành vi được khám phá, người ta nhận thấy hình phạt và phần thưởng không phải là những yếu tố duy nhất thúc đẩy hành động của con người. Và các chuyên gia đã phát hiện ra những công cụ nhằm thúc đẩy và gắn bó nhân viên hiệu quả hơn nhiều chính sách “cây gậy và củ cà rốt”. 



Thông qua Carrots and Sticks Don't Work (bản tiếng Việt:Tạm biệt cà rốt và cây gậy của Thaihabooks) tác giả Paul Marciano - một chuyên gia hàng đầu tại Mỹ về các chương trình gắn kết và giữ chân nhân viên, cung cấp cho người đọc một hệ thống giải pháp giúp các doanh nghiệp gặt hái được thành quả lớn hơn từ sự đóng góp và nỗ lực của đội ngũ nhân viên. Ông gọi đó là mô hình RESPECT.

TS. Paul Marciano doanhnhansaigon
TS. Paul Marciano - tác giả Carrots and Sticks Don't Work.
TS Paul L.Marciano là một chuyên gia hàng đầu về chiến lược giữ chân và gắn kết nhân viên. Ông nhận học vị tiến sĩ chuyên ngành Tâm lý học lâm sàng của Đại học Yale, cũng là nơi ông nghiên cứu chuyên sâu về sự động viên và hiệu chỉnh hành vi con người. Ngoài ra, ông còn tham gia giảng dạy các khóa học về lãnh đạo, tâm lý học công nghiệp - tổ chức, nghiên cứu phát triển, nghiên cứu phương pháp và thống kê tại trường Cao đẳng Davidson và Đại học Princeton.

TS. Paul L.Marciano cũng là người sáng lập và điều hành Công ty ColorMe chuyên sản xuất sản phẩm thủ công mỹ nghệ dành cho trẻ em. Ngoài ra, ông còn dành thời gian cho các việc như diễn thuyết, tư vấn, viết sách.
Mô hình RESPECT được xây dựng từ nhận thức tầm quan trọng của sự gắn kết của nhân viên với tổ chức, doanh nghiệp. 


Marciano giải thích: Từ "gắn kết" (engagement) xuất phát từ tiếng Pháp cổ (en + gage) có nghĩa là "bảo đảm bằng chính bản thân mình". Mặc dù không đến mức thay đổi cuộc sống hoàn toàn, nhưng khi nhân viên gắn kết có nghĩa là họ cam kết tận tâm và trung thành với tổ chức, với công việc và các đồng nghiệp. Khi bạn thực sự gắn kết, động lực trở nên ít quan trọng hơn - bạn tự nguyện tham gia cùng mọi người trên suốt một chặng đường dài.



Gắn kết cũng tương tự nhưng không đồng nghĩa với động viên. Sự gắn kết đề cập đến một mối cam kết về mặt bản chất, đã ăn sâu gốc rễ và hoàn toàn trọn vẹn, một niềm tự hào và lòng trung thành không dễ dàng thay đổi. Trái lại, "động viên" chịu ảnh hưởng mạnh của các yếu tố bên ngoài, đặc biệt là kỳ vọng nỗ lực hoặc thành tích của mình sẽ mang lại những thành quả có giá trị, chẳng hạn một khoản tiền thưởng lớn vì đã đạt được mục tiêu doanh số quý.



Một điều rất quan trọng là mức độ gắn kết cao sẽ giảm bớt được tác động của những yếu tố môi trường tiêu cực liên quan đến động viên. Nói cách khác, những nhân viên có sự gắn kết cao sẽ vẫn được thúc đẩy bất chấp hoàn cảnh bất lợi, chẳng hạn nguồn lực hạn chế, thiết bị hư hỏng hay áp lực thời gian… Ngược lại, những nhân viên gắn kết thấp có khuynh hướng chỉ được khích lệ trong điều kiện thuận lợi hoặc khi cố gắng đạt những mục tiêu ngắn hạn và hữu hình có thể mang lại lợi ích cá nhân cho họ. Những nhân viên được động viên muốn hoàn thành công việc càng nhanh càng tốt để có được "củ cà rốt" - bất chấp mọi chuyện xảy ra xung quanh. Ngược lại, những nhân viên gắn kết sẽ hướng đến mục tiêu, nhưng cũng sẽ nhìn quanh tìm kiếm cơ hội đóng góp nhiều hơn để hoàn thành nhiệm vụ.



Những nhân viên được thúc đẩy nhưng thiếu gắn kết sẽ chỉ làm việc tích cực khi họ sắp nhận được thứ gì đó cho bản thân mình. Nhưng những nhân viên gắn kết làm việc tích cực vì lợi ích của tổ chức và vì điều đó mang lại cho họ cảm giác thỏa mãn.



Những đặc điểm của một nhân viên gắn kết là gì?



Dưới đây là danh sách 10 câu trả lời thường gặp nhất cho câu hỏi "Làm thế nào để biết được một nhân viên có gắn kết hay không?" :



1/ Luôn đưa những ý tưởng mới vào công việc;
2/ Đam mê và nhiệt tình với công việc;
3/ Chủ động đưa ra sáng kiến;
4/ Tích cực tìm cách cải thiện bản thân, cải thiện người khác và cải thiện công việc;
5/ Luôn luôn vượt quá mục tiêu và mong đợi;
6/ Tò mò và quan tâm, luôn đặt câu hỏi;
7/ Khuyến khích và hỗ trợ các thành viên trong nhóm;
8/ Lạc quan và tích cực, luôn tươi cười;
9/ Luôn vượt qua trở ngại và tập trung vào công việc, kiên trì bền bỉ;
10/ Tận tâm với tổ chức.



Tuy nhiên, Marciano cho rằng, câu trả lời hoàn chỉnh nhất không nằm trong danh sách 10 câu đó. Câu trả lời của ông là: "Những người gắn kết là những người hành động như thể họ có quyền sở hữu trong doanh nghiệp".



Cũng giống như các chủ doanh nghiệp nhỏ, những nhân viên này làm tất cả những gì cần làm, bất kể chức danh công việc của họ là gì. 



Bạn không thể mua được sự gắn kết, và chắc chắn cũng không thể đòi hỏi điều đó. Trên thực tế, mức độ gắn kết của một nhân viên tùy thuộc rất ít vào bản thân họ mà chủ yếu tùy thuộc vào cán bộ quản lý của họ nói riêng, và cả tổ chức nói chung. 



Vậy làm thế nào để xây dựng văn hóa gắn kết ?

Tạm biệt cà rốt và cây gậy doanhnhansaigon
Bản quyền tiếng Việt của Thái Hà Books
Mô hình RESPECT của Marciano là triết lý hành động dựa trên một nguyên tắc đơn giản: khi người ta được đối xử tôn trọng, họ sẽ có sự gắn kết cao và làm việc tích cực hơn để đạt được các mục tiêu của tổ chức. 


Từ những nghiên cứu cả trong phòng thí nghiệm lẫn thực tế, các nhà nghiên cứu đã chứng minh rằng khi người ta cảm thấy được tôn trọng, họ sẽ thể hiện những nỗ lực tùy tâm lớn hơn nhằm mang lại lợi ích cho nhóm và tổ chức của mình. Ngược lại, các cá nhân không được tôn trọng sẽ thể hiện sự nỗ lực của mình nhằm đạt được những lợi ích cá nhân chứ không hướng đến mục tiêu chung của nhóm.

RESPECT phân ra 5 lĩnh vực mà các nhân viên cảm thấy được hoặc không được tôn trọng:


1/ Tổ chức – bao gồm sứ mệnh, tầm nhìn, giá trị, mục tiêu, chính sách và hành động. Các nhân viên tự hào nói rằng "Tôi làm việc cho tổ chức này".



2/ Lãnh đạo – đặc biệt liên quan đến người giám sát trực tiếp của họ, tin rằng người đó có năng lực và đạo đức, đưa ra những quyết định tốt và đối xử công bằng với mọi người.



3/ Thành viên – tin rằng các thành viên trong nhóm có năng lực, hợp tác, trung thực, hỗ trợ nhau và sẵn sàng gánh vác trách nhiệm.



4/ Công việc – thấy rằng công việc đầy thách thức, thú vị, đáng làm và mang lại giá trị cho khách hàng cả trong lẫn ngoài.



5/ Cá nhân – cảm giác được tổ chức, cán bộ quản lý và các đồng nghiệp trong nhóm tôn trọng.



Mô hình RESPECT của Marciano bao gồm 7 bí quyết đã được thử nghiệm và chứng minh qua một loạt nghiên cứu trong nhiều thập kỷ. RESPECT được ghép từ các chữ cái đầu của 7 yếu tố trong mô hình, cũng là 7 động lực khiến một nhân viên gắn kết với tổ chức, gồm:



1/ Reconition (Sự công nhận): Nhân viên cảm thấy được công nhận và đánh giá cao với những đóng góp của họ. Người quản lý thường xuyên công nhận những thành viên xứng đáng và mọi người được khen thưởng dựa trên hiệu quả công việc của họ.



2/ Empowerment (Sự trao quyền): Người quản lý trao cho nhân viên những công cụ, các nguồn lực và đào tạo để nhân viên thành công. Nhân viên được phép tự quyết định trong chừng mực nào đó và được khuyến khích chấp nhận rủi ro. Người quản lý chủ động giao tiếp với nhân viên và đảm bảo họ được trang bị đầy đủ để thành công chứ không thất bại.



3/ Supportive (Phản hồi hỗ trợ): Người quản lý nên cung cấp cho nhân viên những phản hồi kịp thời, cụ thể, chân thành mang tính hỗ trợ và xây dựng. Thông tin phản hồi được cung cấp với mục đích củng cố và cải thiện chứ không phải để gây bối rối hay trừng phạt.



4/ Partnering (Quan hệ hợp tác): Nhân viên được đối xử như một đối tác kinh doanh và một cộng sự tích cực trong việc đưa ra quyết định kinh doanh. Họ được nhận các thông tin tài chính, hiểu được bức tranh tổng thể và có quyền đóng góp ý kiến trong quá trình ra quyết định. Cán bộ quản lý phải là người ủng hộ sự phát triển và trưởng thành của nhân viên. Các thành viên trong nhóm và các phòng ban phải tích cực giao tiếp, chia sẻ thông tin với nhau.



5/ Expectations (Sự mong đợi): Người quản lý phải bảo đảm thiết lập và truyền đạt rõ ràng cho nhân viên các mục tiêu và những ưu tiên trong công việc. Nhân viên biết chính xác những tiêu chí đánh giá hiệu suất công việc và chịu trách nhiệm đáp ứng những mong đợi về năng suất làm việc của họ.



6/ Consideration (Sự chu đáo): Ban lãnh đạo, quản lý và các thành viên trong nhóm cần thể hiện sự quan tâm chu đáo đối với nhau. Cán bộ quản lý chủ động tìm hiểu ý kiến, các mối quan tâm của nhân viên và tận tình hỗ trợ khi họ có vấn đề cá nhân.



7/ Trust (Sự tin tưởng): Cán bộ quản lý phải thể hiện sự tin tưởng vào năng lực và trình độ của nhân viên. Nhân viên tin tưởng người quản lý sẽ cư xử đúng đắn với họ. Các lãnh đạo giữ đúng lời hứa và cam kết của mình sẽ thu phục được sự tín nhiệm của nhân viên.



Trong 7 yếu tố trên, sự tin tưởng chiếm tỷ trọng cao nhất. Sự tin tưởng là điều vô cùng cần thiết để tạo nên một môi trường tôn trọng và gắn kết. Điều này đúng trong cả những mối quan hệ cá nhân lẫn công việc.

Những lời khen ngợi dành cho Tạm biệt cà rốt và cây gậy:

Clinton Wingrove - Phó chủ tịch kiêm Trưởng ban Tư vấn Pilat HR Solutions: Hơn 30 năm làm việc trong ngành nhân sự, tôi chưa từng thấy bất cứ cuốn sách nào viết về đề tài này mà tôi yêu cầu các quản lý cấp dưới của mình phải đọc. Và giờ đây, tôi đã tìm thấy cuốn sách đó.

Mark Straley – Chủ tịch hãng Ortho Clinical Diagnostics (Tập đoàn Johnson & Johnson): Nếu cuốn sách này được viết từ 20 năm trước, có thể tôi đã tránh được rất nhiều sai lầm.

Diane Piraino-Koury – Chủ sở hữu kiêm người điều hành nhà hàng McDonald’s: Là một người có thâm niên hơn 30 năm công tác trong ngành quản lý nhân sự và từng sử dụng nhiều cuộc khảo sát gắn kết để xác định mức độ hài lòng của nhân viên, tôi có thể khẳng định rằng Tạm biệt cà rốt và cây gậy của TS. Maeciano là một cuốn sách nhập môn tuyệt vời cho tất cả những ai muốn lãnh đạo con người trong thế giới hiện nay.

Dave Hickey – Giám đốc điều hành Lumeta Corporation: Là một cuốn sách hữu ích cho bất kỳ ai đã và đang muốn trở thành một nhà lãnh đạo giỏi hoặc muốn biết những điều cần tìm kiếm ở những nhà lãnh đạo…
Read More

NGUYÊN NHÂN THẬT SỰ KHIẾN KHỞI NGHIỆP THẤT BẠI

03:35 0
Bạn có một ý tưởng, cho dù nó thông minh, độc đáo và hấp dẫn đến thế nào thì vẫn chưa đủ. Khác biệt giữa thành công và thất bại ít quan hệ đến ý tưởng mà liên quan nhiều đến những con người mang ý tưởng đó vào cuộc sống.Quá trình thực hiện là tất cả.
Nguyên nhân thật sự khiến khởi nghiệp thất bại
Không ai có được một ý tưởng hoàn hảo ngay từ đầu. Sau hết thì thành công là kết quả của vô số khởi động, điều chỉnh, thói quen tốt và nỗ lực hợp tác.
Vậy thì tại sao nhiều người khởi nghiệp lại thất bại? Đó không hẳn là vì ý tưởng của họ tồi, dù đôi khi một ý tưởng có thể què quặt, “không có chân”.
Họ không biết lao động chăm chỉ thật sự là như thế nào
Gary Vaynerchuk, nhà khởi nghiệp hàng loạt, tác giả và diễn giả thành công người Mỹ đã nói trong nhiều cuộc phỏng vấn rằng anh thiếu niềm tin vào những người khởi nghiệp đến từ nền tảng gia đình “có điều kiện”, nhiều đặc quyền hoặc tốt nghiệp từ trường tư thục ưu tú và muốn “chơi trò khởi nghiệp kinh doanh”. Lớn lên trong một môi trường như thế, họ nhận được rất nhiều, nhưng cũng có thể bỏ lỡ rất nhiều – đó là cảm giác phải chiến đấu cho điều mà họ muốn trong cuộc đời.
Khởi nghiệp không giống với trường học. Nó không cho bạn những bài tập được định nghĩa rõ ràng và thước đo cụ thể cho thành công. Đó là những thứ mà bạn phải mang lại cho chính mình. Nhiều người khởi nghiệp thất bại vì lý do này và chỉ vì lý do này: họ không thể định nghĩa những thước đo thành công của họ. Không chỉ gặp khó khăn trong nỗ lực định nghĩa những thước đo này, họ cũng bị sốc vì “khối lượng” nỗ lực cần phải có để đạt được chúng.
Họ không biết cách để “nôn nóng một cách kiên nhẫn”
Cụm từ này thể hiện sự cân bằng giữa tham vọng và nhẫn nại, khát khao và hài lòng. Thường thì mọi người nghĩ chỉ có thể có cái này hoặc cái khác. Nhưng không hẳn là vậy. Điểm cân bằng là “nôn nóng một cách kiên nhẫn”. Bạn phải ý thức rằng cần có thời gian để đạt được những điều lớn lao và sẵn lòng bước đi trên con đường dài, đồng thời đủ nôn nóng, thôi thúc để không bao giờ chịu chấp nhận nguyên trạng. Bạn mong muốn ăn mừng chiến thắng và đẩy mình tiến về thắng lợi kế tiếp.
Họ theo đuổi những gì phổ biến, thay vì tập trung vào cái mà họ giỏi
Mở nhà hàng vì thích pizza nhưng lại không biết cách điều hành một nhà hàng sinh lãi? Và còn nhiều ví dụ khác nữa.
Là một doanh nhân khởi nghiệp, bạn không bao giờ nên hỏi “Mọi người muốn gì?”. Câu hỏi của bạn nên là “Điều gì mà tôi biết nhiều hơn bất cứ người nào khác và tôi đang bỏ lỡ thị trường nào mà mọi người sẽ cần nó?”.
Đừng chạy theo xu hướng. Thay vào đó, hãy đầu tư nhiều vào chính bạn và những gì mà bạn xuất sắc.
Họ chỉ có một mình
Khởi nghiệp không phải là môn thể thao cá nhân. Những người phải vất vả chống đỡ nhất có vẻ là những người chần chừ chia sẻ với người khác nhất – dù là chia sẻ khối lượng công việc, hoặc cổ phần, hoặc thậm chí là mạng lưới quan hệ.
Không có gì to lớn mà chỉ một mình bạn có thể đảm đương hết. Ngay cả khi bạn đang sở hữu toàn phần những gì mà bạn đang xây dựng thì bạn vẫn cần người khác. Bạn cần ai đó để thiết kế, phát triển hoặc sản xuất nó. Và một khi xử sự với người khác như “hàng hóa” thay vì là đối tác giá trị thì cũng là lúc tự đưa mình đến thất bại thậm chí trước cả khi bắt đầu.
Không thể nhận ra điều mà họ không biết
Đây có thể là một nguyên nhân hàng đầu cho sự thất bại trong khởi nghiệp.
Ngay cả khi bạn có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành, giây phút mà bạn nghĩ rằng mình có tất cả câu trả lời thì cũng là lúc bạn dừng lắng nghe. Và khi bạn dừng lắng nghe, bạn dừng học hỏi, nhận thức của bạn bị che mờ và bạn bắt đầu ra quyết định dựa trên những giả định.
Hãy luôn dè chừng những gì mà bạn không biết. Và khi bạn tìm ra điều gì đó, đừng tự đặt mình ở tư thế “kẻ bề trên”. Hãy ngồi xuống. Hãy khiêm tốn. Bạn sẽ phát triển và học nhanh hơn với cách đó.
Họ không ở trong “làn đường của họ”
Một nhà sáng lập không có kinh nghiệm về sáng tạo lại thích ý kiến về chuyện này.
Ở trong làn đường của bạn cũng chính là một kỹ năng. Điều đó có nghĩa là sẵn sàng bước sang một bên và để người khác có kiến thức và kinh nghiệm hơn lái xe, như thế bạn có thể duy trì tốt trách nhiệm chính của bạn.
Ngay khi một nhà khởi nghiệp cố đội lên đầu mọi chiếc mũ, họ bắt đầu bước xuống một lối đi nguy hiểm.
Họ không thể đảm đương trách nhiệm
Sự thật thì nhiều người muốn danh xưng “giám đốc điều hành” hay “nhà sáng lập” và thích ý tưởng trở thành “nhà khởi nghiệp” suy nghĩ cấp tiến hơn là họ thực sự muốn làm một người như thế bằng xương bằng thịt.
Thành thật mà nói, là một nhà khởi nghiệp thì việc phải gánh trách nhiệm phục vụ người khác chiếm phần lớn so với việc được nhìn nhận vai trò này. Nếu bạn có nhân viên làm việc cho bạn, họ đang trông cậy bạn sẽ chăm lo cho họ. Bạn là người trả lương hằng tháng. Bạn là người phải bảo đảm rằng mọi người hạnh phúc, hay thậm chí là thỏa mãn. Bạn là người phải thức dậy mỗi sáng và định hướng con tàu dù cho bạn đang cảm thấy thế nào đi nữa.
Bất cứ ai nghĩ rằng việc khởi nghiệp là để được nhìn nhận như một nhà khởi nghiệp thì ngay từ đầu đã không bao giờ là một nhà khởi nghiệp.
SOURCE: TÂM MAI

INC
Read More

Post Top Ad