Bán hàng là nghề có lịch sử rất lâu đời, nếu không muốn
nói là lâu đời nhất, bắt đầu từ thời Eva “bán” táo cấm cho Adam (ông nào đang
cãi mãi dâm mới là nghề cổ xưa nhất đấy?), nhưng chưa bao giờ bán hàng trở nên
dễ dàng hơn cùng với thời gian. Bởi khi bán hàng ngày càng "tinh vi" hơn, nghệ
thuật hơn, ứng dụng nhiều công nghệ hơn, thì nhu cầu và đòi hỏi của người tiêu
dùng cũng trở nên "tinh vi" hơn, chọn lọc hơn, cao cấp hơn.
Là khâu trọng yếu nhất, tác động lớn nhất đến "bottom
line"của mọi hình thức, cấp độ, quy mô kinh doanh, bán hàng nếu dễ thì thế giới
đã chẳng còn gì để nói.
Nếu đã từng 'telemarketing' (tiếp thị bán hàng qua điện
thoại), hẳn không ít lần bạn bị khách hàng gắt gỏng qua điện thoại, cúp máy một
cách thô lỗ, thậm chí lớn tiếng nhục mạ.
Nếu đã từng 'door-knocking' (gõ cửa để bán hàng), hẳn
không ít lần bạn bị đối xử lạnh nhạt, thậm chí xua đuổi, xúc phạm.
Nếu đã từng 'shop assisting' (bán hàng ở tiệm), hẳn không
ít lần bạn bị khách hàng cau có, thậm chí mạt xát khi họ không vừa ý.
Bởi vậy, thật dễ hiểu khi bạn thấy bán hàng không dễ,
thậm chí đáng sợ. Tôi cá là không ít người trong số các bạn đang đọc bài này cảm
thấy không thoải mái khi nghĩ đến cảnh phải trực tiếp đi bán hàng.
Bản thân tôi, trong mấy chục năm bán hàng, kể từ hồi lang
thang bát nước chè xanh dạo ở chợ làng cho đến tận bây giờ đang đi bán dịch vụ
tư vấn, đã nhận nhiều câu nói ám ảnh cả đời người.
Thế nhưng bán hàng có thực sự đáng sợ và khó khăn như mọi
người nghĩ không?
Sau nhiều năm đúc kết và trải nghiệm, tôi nhận
thấy bán hàng là công việc vinh quang nhất trong các công việc
và người bán hàng giỏi là người giỏi nhất trong các người giỏi. Và bán hàng
rất thú vị và cũng thật... đơn giản.
Bạn ngại ngùng hay sợ hãi trong việc bán hàng chỉ bởi vì
bạn chưa hiểu đúng về bán hàng.
Bạn bán hàng thất bại, thậm chí bị khách hàng xua đuổi
(trong khi áp lực bán hàng đè nặng, làm cho tâm trí rối bời), cũng bởi bạn chưa
hiểu đúng về bán hàng.
Mới hôm qua, có một khách hàng tư vấn của tôi - là một
doanh nghiệp bắt đầu kinh doanh - liệt kê trong phân tích SWOT của cô ấy là
"không cảm thấy yêu thích việc tiếp thị và bán hàng".
Vậy hiểu đúng về bán hàng là thế nào?
Hãy bỏ hết tất cả các định nghĩa học thuật đã học, đã
đọc, bạn chỉ cần nhớ giúp tôi (và đây là định nghĩa của cá nhân
tôi): Bán hàng là giúp cho khách hàng xử lý vấn đề của họ
bằng sản phẩm mình có.
(Ở đây tạm chưa bàn vụ cao cấp hơn là giúp khách hàng
nhận ra vấn đề họ đang có, hay phát hiện và thúc đẩy nhu cầu tiềm ẩn trong khách
hàng nhé - sẽ bàn trong một bài khác)
Các 'keywords' gồm: “giúp”, “vấn đề của họ”, “sản phẩm
của mình”.
Bán hàng tuyệt đối không phải là dụ dỗ, càng không phải
là lừa đảo.
Hiểu được như vậy, bạn sẽ thấy công việc bán hàng thú vị
và đơn giản biết chừng nào.
Xuất phát từ tâm thế giúp đỡ, bạn sẽ tiếp cận khách
hàng một cách thật sự tự nhiên, cởi mở. Bạn sẽ coi khách hàng của bạn là trọng
tâm, sẽ biến họ thành bạn trước khi thành khách.
Cũng với tâm thế như vậy, bạn sẽ thấy tiếp cận khách hàng
chưa bao giờ đơn giản hơn. Nụ cười thân thiện của bạn sẽ phá tan khoảng cách khi
một khách hàng bước vào cửa tiệm. Một câu hỏi thăm phù hợp sẽ giúp bạn bắt đầu
câu chuyện với khách thật tự nhiên. Bạn cũng sẽ không còn cảm thấy rụt rè, tự ti
(bởi bạn vốn vẫn nghĩ nhiệm vụ của mình là phải dụ cho bằng được khách có phải
không?)
Keyword thứ hai, “vấn đề của họ”, nói với bạn rằng, để
giúp đỡ được cho khách, bạn cần phải hiểu vấn đề của khách là gì, họ mong muốn
ra sao khi bước vào cửa tiệm của bạn.
Nhiều người vẫn ngộ nhận bán hàng là phải “mồm loa mép
dải”, là phải nói luôn miệng. Đây chính là sai lầm chết người của một người bán
hàng.
Hãy tưởng tượng, bạn đang nghe một cuộc điện thoại từ một
'telemarketer'. Bạn có hứng thú không khi kẻ bên kia, chưa biết bạn là ai, đã
luyên thuyên tuôn một tràng về sản phẩm, dịch vụ họ có. “Sorry, but I don't give
it a damn” có lẽ là suy nghĩ xuất hiện ngay trong đầu bạn. Công việc đang bộn
bề, bao nhiêu thứ phải lo, bao nhiêu vấn đề phải xử lý, vậy nên dù lịch sự mấy
bạn cũng chỉ dành tối đa cho kẻ đã gọi đến một câu duy nhất: Xin lỗi, tôi chưa
quan tâm đến dịch vụ của bạn, cảm ơn bạn đã gọi đến.
Và gác máy. Và chấm hết. Nếu bạn là người 'telemarketer'
kia thì bạn đã thấy thất bại chưa? Đã thấy ê chề chưa? Đã thấy nản
chưa?
Vậy thì các bạn nhớ nhé, nhiệm vụ của chúng ta, những
người bán hàng vinh quang, là phải tìm hiểu được vấn đề khách hàng đang có. Muốn
vậy, thật đơn giản, hãy gợi mở bằng các câu hỏi và dành thời gian chú tâm nghe
khách hàng nói.
Hãy chú tâm một cách thực sự và chân tình, thể hiện
bằng cử chỉ, bằng khóe miệng và đặc biệt là bằng ánh mắt. Chẳng
có gì làm cho khách hàng chán và bỏ đi nhanh bằng sự thiếu tập trung trong đối
thoại của bạn. Chỉ cần một ánh mắt lơ là là chấm hết.
Một thương vụ bán hàng chuyên nghiệp chỉ xảy ra khi người
mua hàng là người nói hầu hết trong thời gian giao dịch. Các bạn hãy ghi lòng
điều này.
Sau khi hiểu rõ về nhu cầu của khách, keyword tiếp theo,
“sản phẩm của mình”, chính là công cụ để bạn có thể giúp cho khách.
Nói đến “sản phẩm của mình”, tôi muốn nhấn mạnh, là người
bán hàng, bạn phải coi sản phẩm đó là của bạn, của chính bạn,
chứ không phải của công ty, của người khác. Bạn phải yêu sản
phẩm của mình, phải hiểu tường tận về nó. Hiểu biết một cách lơ
mơ sẽ không giúp bạn bán được hàng.
Bước vào nhà hàng, ví dụ, thấy “chicken burger” trên thực
đơn thật hấp dẫn, nhưng khi hỏi người phục vụ là món đó có phải làm bằng gà chạy
bộ (free range chicken) không mà tôi không nhận ngay được sự xác nhận dứt khoát
và tự tin của người phục vụ thì gần như tôi sẽ không gọi món đó nữa.
Với hiểu biết tường tận về sản phẩm, về vấn đề khách đang
gặp phải, bạn sẽ là một chuyên gia để tư vấn cho khách hàng. Hiểu biết tường tận
cho phép bạn hành xử một cách tự tin, chuyên nghiệp, nhanh chóng tạo dựng được
lòng tin của khách hàng nơi bạn. Vừa tư vấn vừa tiếp tục gợi mở để khách hàng
nói, bằng những câu hỏi mở chứ không phải những câu hỏi
đóng. Câu hỏi dạng “Yes/No” là cấm kỵ trong bán
hàng. Bạn sẽ làm gì tiếp đây nếu lỡ miệng hỏi “ông có thích sản
phẩm này của chúng tôi không?” và nhận được câu trả lời “Không!” từ khách
hàng???
Đọc được suy nghĩ của khách hàng chính là bước quyết định
trong việc bán được sản phẩm. Muốn vậy, tất nhiên phải nghe nhiều hơn nói. Và
gặp một khách hàng, dù cho thái độ của họ không thân thiện, gần gũi, nhưng nếu
họ còn hỏi, còn nói nghĩa là bạn còn có cơ hội.
Kể cả khi họ phê phán, chê bai sản phẩm của bạn, bạn cũng
không được phép nản chí, càng không được phép nóng nảy. Họ còn chê nghĩa là còn
quan tâm. Và nên nhớ, khách hàng chỉ mua sản phẩm của bạn khi mọi thắc mắc, mọi
băn khoăn của họ được xử lý hết. Hãy kiên nhẫn lắng nghe, giải thích, và tư vấn
cho khách.
Nguyên tắc vàng cần nhớ: TRONG LĨNH VỰC BẠN ĐANG BÁN
HÀNG, BẠN LÀ CHUYÊN GIA.

Tóm lại, bán hàng là giúp cho khách hàng xử lý vấn đề của
họ bằng sản phẩm mình có. Hãy bắt đầu việc bán hàng của bạn bằng suy nghĩ trong
đầu của khách. Hãy kể tiếp câu chuyện họ đang có trong đầu, câu chuyện họ muốn
nghe. Chắc chắn bạn sẽ được họ đáp lại.
Để kết thúc bài chia sẻ này, tôi xin kể một câu chuyện
vui mà tôi nghĩ hẳn nhiều người cũng đã đọc. Chuyện này thoạt tiên đọc các bạn
sẽ nghĩ nó chẳng ăn nhập gì với nội dung ở trên. Câu chuyện vốn là để giáo dục
mọi người về lòng tham, về sự sáng suốt. Nhưng tôi còn học được ở đó cả về nghệ
thuật bán hàng, nghệ thuật bắt đầu bằng suy nghĩ của đối phương và kể tiếp về
câu chuyện họ đang muốn nghe. Các bạn đọc xong trả lời xem người đàn ông lừa đảo
này không phải mua hàng mà thực chất đã bán hàng và ông ta đã bán "hàng" gì
nhé?
Một ngày kia, có một người đàn ông trung niên tướng mạo
xấu xí, dẫn theo một cô gái vô cùng trẻ trung xinh đẹp, đến một cửa hàng chuyên
buôn bán những chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp. Ông ta đã chọn một túi xách trị
giá đến 18.000 USD cho cô gái. Khi trả tiền, người đàn ông lấy ra cuốn chi
phiếu, chẳng ngần ngại điền số tiền tương ứng vào một tờ chi phiếu, nhân viên
cửa hàng có phần khó xử.
Người đàn ông nhìn thấu tâm tư của cô nhân viên, nên hết
sức bình tĩnh nói với người bán hàng: “Tôi cảm thấy dường như cô đang lo sợ đây
là một tờ chi phiếu khống, phải không? Hôm nay lại là Thứ Bảy, ngân hàng không
mở cửa. Thôi thì tôi đề nghị cô hãy giữ tờ chi phiếu và cả cái túi xách này lại.
Đợi đến đầu tuần tới, sau khi đổi được tiền rồi, thì xin cô hãy gửi túi xách này
đến nhà của vị tiểu thư xinh đẹp này, cô thấy như vậy có được không?”.
Cô nhân viên cửa hàng nghe xong hoàn toàn yên tâm, vui vẻ
chấp nhận lời đề nghị này, lại còn hào hứng cam đoan rằng chi phí gửi túi xách
sẽ do cửa hàng này đảm nhiệm.
Sáng Thứ Hai, nhân viên cửa hàng đem tấm chi phiếu đến
ngân hàng thanh toán, kết quả tờ chi phiếu này quả thật là tờ chi phiếu
khống!
Người nhân viên vô cùng tức giận, liền gọi điện cho người
đàn ông đó, người đàn ông nói với cô rằng: “Chuyện này có gì to tát lắm đâu, tôi
và cô cả hai đều không bị tổn thất gì cả. Hôm Thứ Bảy đó, tôi cuối cùng đã chiếm
hữu được cô gái đó rồi! Thật lòng cảm ơn sự hợp tác của cô”.
SOURCE: NGUYỄN ANH TUẤN
Cố vấn Cấp cao về Chiến lược Kinh
doanh, VBiz Promo, Sydney, Australia.
GROUP QUẢN TRỊ VÀ KHỞI
NGHIỆP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét