Post Top Ad
Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017
7 COMMON WORDS POWERFUL PEOPLE AVOID
Words hold power. Some of the most powerful words are the words you use every day. These words can easily and unknowingly diminish your message and intent. Powerful people know what words to stay away from and maintain their influence and impact. Powerful people know that when it comes to language, less is more.
Here is
your opportunity to increase your power by decreasing your usage of these seven
types of words:
1.
“Just” (protector words)
The word
“just” diminishes the content that follows this word. It is a “protector” word,
a word that softens what you want to achieve. When you say, “I’m just
following-up on my below e-mail…,” you are downplaying the importance of your
e-mail and why you are reaching out. You are softening your request for a
response.
If you
are taking the time and energy to follow-up on an unanswered e-mail, it is
important. Do not make it look unimportant when it is important to you. This can
come across as passive aggressive, which can create resentment and lessen your
authority.
2.
“Very,” “Absolutely” and “Totally” (drama words)
Words such
as “very,” “absolutely” or “totally” do not add value to the noun you want to
describe or highlight. You do not need to say, “I’m very excited.” Saying “I’m
excited” does the trick. Superfluous adverbs and adjectives can add unnecessary
drama. When you appreciate the power of words, you use less of them to
communicate the same thing. When you use fewer words, each word becomes more
powerful and can be better appreciated by others.
(Photo
courtesy of Shutterstock)
3. “I
think…” or “Arguably” (protector words)
Each and
every thought you put out there is your opinion. You do not need to preface your
ideas with “I think.” Similar to the word “just,” “I think” and “arguably” are
protector words. It broadcasts to the world that you may be wrong but that is
okay because it is only what you think. It is a way to protect yourself from
attack, should someone hold a different opinion.
Words
you may be using to try and protect yourself are undermining your power. You are
entitled to your opinion. Don’t undermine your authority to have one. Sharing
your opinion without hesitation, even if others disagree, can help to garner
respect.
4. “I’ll
try” and “Don’t worry about it.” (ability words)
Saying
that you will try to do something suggests that you are unsure of your
abilities. If you say you will do something, people know that you will try.
Saying, “I’ll try” can make people feel nervous. The last thing you want your
manager to think is that you lack confidence in yourself or even your ability to
try.
When you
express too much confidence and say “Don’t worry about it,” you leave people in
the dark about what you are doing and belittle them as you may think that they
cannot do something. Leaders empower others, not strip them of their
power.
5.
“Sorry” (apology words)
The more
you apologize, the less powerful your apology becomes. Use “sorry” sparingly.
Use it only for instances directly caused by you and not for instances out of
your control. For example, you are late to a meeting because of a car accident
that happened two blocks from work. You may share why you are late, but you do
not need to apologize for it.
6.
“Like,” “Whatever,” “Etcetera” and “…and so on and so forth” (filler
words)
Keep the
“likes” and similar phrases to a minimum. These are common filler words. People
use them when they are trying to think of what they want to say next. It dilutes
the potency of the words you use. Instead, pause for a moment to collect your
thoughts.
7.
“Actually” and “Obviously” (superior words)
Words
such as “actually” and “obviously” can rub people the wrong way. These words
suggest that the other person does not understand the issue or circumstance (and
that you are right) or understands something (when they may not). Making
assumptions about other people’s levels of understanding shows your lack of
understanding and can annoy or frustrate others and cause people to disrespect
you.
Ordinary
words have the power to throw your message off course and undermine what you
want to accomplish. To increase your power, think about the words you use. If
used properly, language is your opportunity to empower yourself and your
career.
SOURCE:
AVERY BLANK
FORBES
MEGAZINE
Here is
your opportunity to increase your power by decreasing your usage of these seven
types of words:
1.
“Just” (protector words)
The word
“just” diminishes the content that follows this word. It is a “protector” word,
a word that softens what you want to achieve. When you say, “I’m just
following-up on my below e-mail…,” you are downplaying the importance of your
e-mail and why you are reaching out. You are softening your request for a
response.
If you
are taking the time and energy to follow-up on an unanswered e-mail, it is
important. Do not make it look unimportant when it is important to you. This can
come across as passive aggressive, which can create resentment and lessen your
authority.
2.
“Very,” “Absolutely” and “Totally” (drama words)
Words such
as “very,” “absolutely” or “totally” do not add value to the noun you want to
describe or highlight. You do not need to say, “I’m very excited.” Saying “I’m
excited” does the trick. Superfluous adverbs and adjectives can add unnecessary
drama. When you appreciate the power of words, you use less of them to
communicate the same thing. When you use fewer words, each word becomes more
powerful and can be better appreciated by others.
(Photo
courtesy of Shutterstock)
3. “I
think…” or “Arguably” (protector words)
Each and
every thought you put out there is your opinion. You do not need to preface your
ideas with “I think.” Similar to the word “just,” “I think” and “arguably” are
protector words. It broadcasts to the world that you may be wrong but that is
okay because it is only what you think. It is a way to protect yourself from
attack, should someone hold a different opinion.
Words
you may be using to try and protect yourself are undermining your power. You are
entitled to your opinion. Don’t undermine your authority to have one. Sharing
your opinion without hesitation, even if others disagree, can help to garner
respect.
4. “I’ll
try” and “Don’t worry about it.” (ability words)
Saying
that you will try to do something suggests that you are unsure of your
abilities. If you say you will do something, people know that you will try.
Saying, “I’ll try” can make people feel nervous. The last thing you want your
manager to think is that you lack confidence in yourself or even your ability to
try.
When you
express too much confidence and say “Don’t worry about it,” you leave people in
the dark about what you are doing and belittle them as you may think that they
cannot do something. Leaders empower others, not strip them of their
power.
5.
“Sorry” (apology words)
The more
you apologize, the less powerful your apology becomes. Use “sorry” sparingly.
Use it only for instances directly caused by you and not for instances out of
your control. For example, you are late to a meeting because of a car accident
that happened two blocks from work. You may share why you are late, but you do
not need to apologize for it.
6.
“Like,” “Whatever,” “Etcetera” and “…and so on and so forth” (filler
words)
Keep the
“likes” and similar phrases to a minimum. These are common filler words. People
use them when they are trying to think of what they want to say next. It dilutes
the potency of the words you use. Instead, pause for a moment to collect your
thoughts.
7.
“Actually” and “Obviously” (superior words)
Words
such as “actually” and “obviously” can rub people the wrong way. These words
suggest that the other person does not understand the issue or circumstance (and
that you are right) or understands something (when they may not). Making
assumptions about other people’s levels of understanding shows your lack of
understanding and can annoy or frustrate others and cause people to disrespect
you.
Ordinary
words have the power to throw your message off course and undermine what you
want to accomplish. To increase your power, think about the words you use. If
used properly, language is your opportunity to empower yourself and your
career.
SOURCE:
AVERY BLANK
FORBES
MEGAZINE
Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017
PHÉP TRỪ TẠO NÊN SỰ CHỮNG CHẠC?
…..Học
võ chưa được 6 tháng thì tôi phát hiện ra những tay quái nhất
trong chiến đấu thường là người có tầm vóc nhỏ với nét mặt và dáng điệu không hề
mang tính đe dọa. Một là vì họ không dùng sức, hai là họ
hiểu điểm yếu của mình nên phát triển sự khéo chứ không phát triển sức mạnh theo
kiểu “lấy cứng chọi cứng”, ba là họ muốn kết thúc cuộc đấu nhanh gọn với hiệu
suất cao, nên càng làm đối thủ ít đề phòng, thậm chí là coi thường họ, càng
tốt!
….Trong giới tư vấn, tôi thích những người nói
thẳng vào vấn đề, không hoa mỹ, không dọa người khác bằng bằng
cấp mà chỉ cần chứng tỏ năng lực bằng cách nói đúng thứ
khách hàng đang cần ở họ.
…..Đọc sách về xem tướng của Hy Trương, mới mở trang đầu
ra thì đã gặp “Hữu tâm vô tướng, tướng tùy tâm sinh. Hữu
tướng vô tâm, tướng tòng tâm diệt!” – Có tâm mà tướng có
xấu chăng nữa thì tâm tốt tạo ra tướng tốt, còn có tướng đẹp chăng nữa mà cái
tâm không ra gì thì kết cục tướng cũng sẽ theo tâm mà biến đổi thành xấu đi.
Tham vọng của tôi về việc muốn nhìn gương mặt để biết ngay tính người lập tức
thui chột! Tôi chỉ còn biết là giữ mình khách quan tối đa khi nhận biết con
người.
….Ra thị trường, ban đầu làm theo sách vở thì cứ tưởng là
đúng rồi, tới lúc va thật thì mới thấy hóa ra mọi chuyện kể cả bên ngoài như
thế, nhưng bên trong lại không như thế, hoặc sẽ không thành như thế! Sau khi gặp
nhiều bất ngờ quá, tới lúc chúng ta sẽ thấy sự bất ngờ mới là bản chất phổ biến
của thị trường. Và do vậy không còn bất ngờ gì nữa. Gặp điều
đó trái ý hoặc ngược lại với hình dung của mình mà bình tĩnh và không xúc động
khi xử lý là biểu hiện rõ nhất của sự từng trải. Họ
không mong đợi nữa, hay đúng hơn là loại bỏ tất cả những mong đợi rườm rà của
mình, chỉ giữ lại hy vọng cho điều tốt nhất và cái tâm bình thản bất biến để ứng
xử trong mọi tình huống.
…..Bắt đầu đi huấn luyện sales từ năm 2008, tôi phát hiện
ra, phần lớn những tay bán hàng cự phách có đặc điểm bên
ngoài rất đơn giản không cầu kỳ. Họ không mặc các bộ vét
bóng lộn, quần áo trang phục phụ kiện đắt tiền. Vẻ mặt không kênh kiệu thậm chí
đôi khi còn khá ngơ ngác (giả nai! Và giả còn hơn thật! ). Lý do rất đơn giản là
vì cứ gặp sales là người mua đề phòng vì luôn cho rằng họ có nhiều kiểu lừa và
mình dễ mắc mưu. Càng bóng lộn, tỏ ra nguy hiểm bên ngoài, là chúng ta càng làm
họ đề phòng và căng thẳng hơn nữa. Để hạ tấm khiên hay rào cản về mặt tâm lý của
khách hàng, chúng ta cần tạo ra sự thân thiện và tin tưởng ngay lần đầu gặp mặt.
Sau khi khách hàng đã tin tưởng, chấp nhận mở tấm lòng ra mà nói chuyện với
chúng ta, thì đó là lúc hợp lý nhất để bán hàng.
…..Các nhà quản lý công việc rất nhiều, việc nào cũng
quan trọng. Trong đống việc đó thì quan trọng nhất với họ
là ngồi sắp xếp các việc đó theo thứ tự quan trọng và khẩn
cấp rồi LOẠI bớt đi, GIAO bớt đi, chỉ giữ lại những gì CẦN được làm nhất và bắt
tay vào làm!
.....Đạo Phật thì dạy, hãy đổ bớt cốc nước của mình đi
thì mới rót thêm được nước mới vào!
Túm đi túm lại, đừng tưởng gì hết, cứ phải trừ bớt đi
thôi, đấy là nếu chúng ta muốn lớn lên hàng ngày!
(Ảnh dưới đây là Đại sư Yamaguchi Tổ của Hệ phái Goju Ryu
Karate người từng tay không hạ một con hổ. Ông chỉ cao 1,55m!)

SOURCE: FACEBOOK ĐỖ XUÂN TÙNG
Giám đốc Công ty Tư vấn và Đào tạo
Nhân Việt
CÔNG THỨC BLAST - GIẢI QUYẾT LỜI PHÀN NÀN CỦA KHÁCH HÀNG
"Khách hàng tốt nhất là khách
hàng được thoả mãn một cách đầy đủ. Khách hàng tốt kế tiếp sẽ
là khách hàng cảm thấy chưa được thoả mãn và phàn nàn với công ty. Khách hàng tệ
nhất là khách hàng cảm thấy chưa được thoả mãn nhưng không phàn nàn, họ được xem
như một khách hàng mà công ty đã đánh mất. Họ không đưa ra bất cứ phản hồi nào
và không tạo cho bạn cơ hội giải thích cũng như sửa chữa những thiếu sót của
mình. Họ đơn giản sẽ ra đi và tìm kiếm những nhà cung cấp sản phẩm dịch vụ tốt
hơn."
Vậy nên bạn đừng đánh mất cơ hội
tiếp nhận những lời phàn nàn của khách hàng và giải quyết chúng. Mình thường sử
dụng một công thức khá phổ biến nhưng không kém phần hiệu quả:
BLAST.
B: BELIEVE – đầu tiên, hãy chọn lựa tin tưởng khách hàng
và thể hiện sự chân thành để khách hàng cũng tin tưởng rằng mình sẵn sàng đứng
ra giải quyết vấn đề cho họ. Đây là yếu tố nền tảng trong hoạt động giải quyết
các lời phàn nàn của khách hàng. Quả đúng vậy, các khách hàng có thể nói không
đúng sự thật và có thể nhầm lẫn về những khúc mắc của họ. Điều quan trọng là bạn
cần hiểu rằng khách hàng của bạn tin rằng lỗi lầm là thuộc về bạn, do bạn hay
phía công ty mà bạn đại diện gây ra để họ giảm cơn giận dữ. Sau đó, xây dựng để
khách hàng TIN TƯỞNG rằng công ty sẽ xử lý các vấn đề thỏa đáng và khiến họ hài
lòng nhất.

L: LISTEN – tạo ra sự tin tưởng bằng cách lắng nghe, cần
lưu ý không được ngắt lời khách hàng mà cứ để cho họ nói hết, đừng để cảm xúc
chi phối, người nói sau thường có khả năng nhận diện vấn đề và đề xuất giải pháp
tốt hơn. Cứ để cơn nóng giận của khách hàng ”tuôn chảy” ra hết, đừng ”chặn” nó
lại làm gì. Mọi việc vẫn đang trong tầm kiểm soát của bạn. Nhưng bạn cần phải
thể hiện là mình đang lắng nghe, và thỉnh thoảng lập lại những ý mà khách hàng
vừa chia sẻ để chứng minh là mình vẫn đang rất chăm chú.
Khi khách hàng đang xả cơn bực tức của mình, với một
giọng điệu nhẹ nhàng, không mang tính phán quyết, bạn hãy lặp lại vấn đề của họ.
Một ví dụ đã được các sử dụng tại hàng KFC đó là: “Những gì tôi được nghe từ
ngài là: Ngài đến đặt hàng và trả tiền cho 10 chiếc bánh nhưng khi ngài về nhà
thì thấy trong hộp chỉ có 8 chiếc, đúng không ạ?”.Bằng việc lặp lại vấn đề như
vậy, bạn đã biểu lộ cho khách hàng thấy rằng bạn đã nghe rõ và hoàn toàn hiểu
khúc mắc nằm ở đâu.Hãy lắng nghe và gạn lọc thông tin. Đừng bao giờ bào chữa hay
biện minh. Khách hàng không quan tâm tới việc liệu bạn đang bận rộn hay vừa có
một ngày tồi tệ, họ chỉ quan tâm duy nhất tới việc bạn quan tâm, chú ý tới họ
như thế nào. Không có lời bào chữa, chỉ có các giải pháp.
A: APOLOGIZE – Cảm xúc thường đi trước lý trí, bạn không
thể nói chuyện tôi đúng – anh sai gì ở đây, đặc biệt là với ”người không có lý
trí” (đang bị cảm xúc chi phối). Hãy xin lỗi trước. Để cảm xúc qua đi, rồi mới
đến bước xử lý tiếp theo. Đúng hay sai không quan trọng, quan trọng là kết quả
sau cùng khách hàng có còn tin cậy công ty bạn hay không? Đừng trở thành 1 công
ty chiến thắng trong mọi cuộc tranh cãi với khách hàng và cuối cùng không còn
khách hàng nào cả.
Bạn cần luôn nói lời xin lỗi, thậm chí cả khi bạn không
làm gì sai cả. Từ quan điểm nhìn nhận của khách hàng, họ có một lời phàn nàn xác
đáng và họ mong đợi lời xin lỗi. Lời xin lỗi có thể đơn giản như: “Tôi xin lỗi
vì những bất tiện gây ra cho quý vị” hay “Tôi xin lỗi, tôi hoàn toàn hiểu sẽ
thật tồi tệ như thế nào khi mua bữa tối về cho gia đình mà lại không đủ số lượng
khi mở ra”. Một lời xin lỗi lịch thiệp sẽ xoa dịu rất nhiều những cơn cáu giận,
bực tức của các khách hàng. Mặc dù vây, vẫn có ngoại lệ cho quy tắc này, nếu một
khách hàng gọi điện vời lời phàn nàn nghiêm trọng, chẳng hạn như thức ăn có độc,
đừng xin lỗi, nó có thể được xem như lời thừa nhận tội lỗi, thay vào đó bạn hay
đề cập tới thủ tục giải quyết khúc mắc của công ty cho những trường hợp như
vậy.
S: SATISFY – Bây giờ hãy đưa ra giải pháp để giải quyết
vấn đề, đền bù, hoặc có quà tặng cho khách hàng. Đừng cho rằng đây là 1 chi phí,
hãy xem nó như 1 khoảng đầu tư. Bạn đang ĐẦU TƯ để khách hàng không đi kể về
tiếng xấu của doanh nghiệp cho vài chục người khác, cứ thế lan ra và đánh mất cơ
hội bán hàng cho vài trăm người trong tương lai. Nếu bạn giải quyết tốt, trong
rủi có may, trong nguy có cơ, biết không chừng bạn còn có thể chuyển hóa khách
hàng thành 1 ”fan hâm mộ” sẽ đi truyền bá cho hàng chục người khác về ”tiếng
thơm” của công ty bạn.
Hãy đảm bảo mọi việc được giải quyết đúng đắn. Bạn nên
hỏi khách hàng: “Tôi có thể làm gì để giúp quý vị giải quyết vấn đề?”. Bạn là
người phán quyết về những gì hợp lý sẽ được thực thi, nhưng cũng nên để các
khách hàng có được cơ hội cảm nhận quyền hành của họ trong việc giải quyết khúc
mắc. Không ít lần các khách hàng có thể đề nghị vấn đề cần được giải quyết thấu
đáo vào lần tiếp theo họ mua sắm hay có thể rằng bạn nói chuyện với người đã gây
ra sai sót và giúp họ chỉnh sửa lại. Nhiều công ty đã sử dụng một hệ thống tự
động gửi đi các tấm thiệp đã được cá nhân hoá để xin lỗi cho các sai sót. Sẽ
thật tuyệt vời nếu khách hàng nhận được những điều bất ngờ thú vị, đó có thể là
một bữa tráng miệng miễn phí, một món ăn bổ sung, hay một món quà tặng nhỏ xinh
xắn để cho thấy bạn quan tâm tới họ như thế nào.
T: THANKS – Lúc này hãy nói lời cám ơn vì khách hàng đã
thông báo, giúp bạn hoàn thiện hơn, giúp công ty phát triển tốt hơn. Tại sao?
Với hành động đơn giản là phàn nàn, khách hàng đang nói với bạn rằng “Tôi quan
tâm tới hoạt động kinh doanh của quý vị và thành công của quý vị”. Họ đang đem
lại cho bạn cơ hội sửa chữa sai sót và mời họ quay trở lại để họ giúp bạn gia
tăng doanh thu và lợi nhuận. Tại sao bạn lại không chào đón những cơ hội thành
công tuyệt vời như vậy? Hãy cảm hơn họ vì đã đưa ra cho bạn cơ hội thứ hai, vì
đã để bạn biết rằng một vài điều gì đó trong công ty đang kém đi hiệu quả vốn
có, vì đã đem lại cho bạn cơ hội để khắc phục vấn đề, và vì cơ hội giúp uy tín
của bạn và cả công ty không bị ảnh hưởng xấu.
Việc bổ sung công thức B.L.A.S.T vào bộ các công cụ dịch
vụ khách hàng của bạn sẽ giúp bạn giải quyết hiệu quả hơn các lời phàn nàn của
khách hàng và họ sẽ kể với bạn bè, người thân của họ rằng dịch vụ của bạn tuyệt
vời như thế nào!
SOURCE: FACEBOOK LÊ ĐÌNH QUÝ
Nguồn tham khảo:
-Khởi nghiệp thông
minh.
-Organizational Behavior (15th
Edition).
Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017
6 YẾU TỐ ĐỂ NGƯỜI KHÁC NGHE LỜI
(Và ứng dụng trong quản lý doanh nghiệp)
Thưa các anh chị, đối với mỗi người làm quản lý doanh
nghiệp (hay còn gọi là làm sếp) thì việc cấp dưới nghe lời, tuân thủ mệnh lệnh
luôn là một trong những vấn đề then chốt của sự nghiệp quản lý của họ. “Nghe
lời” ở đây không có nghĩa là nhân viên răm rắp làm theo như cỗ máy, chỉ đâu đánh
đó. Nghe lời cần hiểu theo nghĩa rộng là sự tôn trọng quyết định của cấp trên,
tâm phục, khẩu phục và thậm chí biết góp ý, khuyên can đúng lúc, đúng
chỗ.
Có thể ở đây nhiều anh chị cũng đã từng gặp phải cảnh
“trên bảo dưới không nghe”, cấp dưới chống đối ngầm, chống đối công khai, tìm
cách đối phó với các yêu cầu của sếp, đôi khi coi thường và tỏ thái độ không hợp
tác. Cá nhân tôi (em) cũng từng như vậy, việc làm quản lý khi tuổi đời còn quá
trẻ đã đặt tôi vào tình thế buộc phải nghiên cứu về thuật dùng người. Làm sao
cho mọi người đoàn kết, tin tưởng và nghe lời mình để hướng đến sự thành công
chung, nhất là khi mình là quản lý mới còn hệ thống nhân sự cấp dưới thì chưa
biết đến mình, tuổi tác lớn, nhiều kinh nghiệm và đã gắn bó với nhau lâu
năm.
Trong bài viết nay, tôi xin chia sẻ tổng kết của mình về
6 yếu tố quan trọng nhất khiến người khác nghe lời mình và ứng dụng trong quản
lý nhân sự. Nếu anh chị nào gặp khó khăn về vấn đề quản lý nhân viên có thể đối
chiếu lại với bài viết này để tìm kiếm hướng đi và bổ sung cho mình những yếu tố
còn chưa hoàn hảo.
PHẦN MỘT: SỰ KHÁC BIỆT GIỮA QUẢN LÝ VÀ LÃNH
ĐẠO
- Nhà quản lý (manager) nói chung là người điều hành
người khác trong xã hội hoặc một tổ chức. Nhà quản lý điều hành thông qua công
cụ QUYỀN QUẢN LÝ. Thông thường, trong doanh nghiệp các nhà quản lý thường là
người lập kế hoạch, yêu cầu nhân viên thực hiện và có quyền thưởng, phạt nhân
viên của mình.
- Ngược lại, nhà lãnh đạo (leader) giống như một người
thầy dẫn dắt người khác. Nhà lãnh đạo tác động đến người khác thông qua SỨC ẢNH
HƯỞNG. Trong khi nhà quản lý bảo chúng ta phải làm gì, nhà lãnh đạo lại giải
thích cho chúng ta vì sao phải làm thế. Nhà quản lý thưởng và phạt, nhà lãnh đạo
lại động viên, khuyến khích... Một nhà lãnh đạo không nhất thiết phải là nhà
quản lý. Có nhiều trường hợp, một người không phải là quản lý, là cấp trên,
nhưng họ vẫn khiến người khác nể phục, tin tưởng và hành động theo, lúc đó họ
vẫn là lãnh đạo.
Trên thực tế, một “sếp doanh nghiệp” thường phải đóng vai
trò vừa là nhà quản lý, vừa là nhà lãnh đạo. Do vậy, để khiến người khác nghe
lời mình, chúng ta hãy xem xét 6 yếu tố sau:
BA QUYỀN CỦA NHÀ QUẢN LÝ
GỒM
- Quyền hành
chính
- Quyền kinh tế
- Quyền cá nhân
BA SỨC ẢNH HƯỞNG CỦA NHÀ LÃNH ĐẠO
GỒM
- Tài năng
- Tình cảm
- Đạo đức
PHẦN HAI: 3 QUYỀN CỦA NHÀ QUẢN LÝ
Nhà quản lý thông thường có 3 quyền, đó là:
1. Quyền hành
chính:
Quyền hành chính là quyền hạn được
quy định về pháp lý: giám đốc quản lý nhân viên, lớp trưởng quản lý sinh viên,
cha mẹ quản lý con cái... Quyền hành chính là điều kiện cần của nhà quản lý
giống như câu “danh chính ngôn thuận”, nghĩa là buộc phải có, nhưng chưa đủ.
Nhiều người lầm tưởng cứ có quyền hành chính là người khác sẽ nghe lời mình,
điều đó là không chính xác.
=> Ứng dụng: Xác lập địa vị rõ ràng, thường xuyên nhắc
nhở nhân viên về vị trí của họ. Thông qua các công cụ báo cáo, họp hành, thưởng
phạt để điều hành.
2. Quyền kinh tế
Quyền kinh tế nghĩa là ai có tiền,
người đó có quyền; ai quyết định vật chất, người đó có quyền. Có khi trong công
ty, một nhân viên không sợ Giám đốc mà lại rất sợ Trưởng phòng, vì Trưởng phòng
là người trực tiếp chấm công, đề xuất thưởng, phạt cho họ. Trong một gia đình,
người vợ hoặc chồng kiếm ra tiền sẽ có tiếng nói, người không kiếm được tiền
thường phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”, đó là vì quyền kinh tế của họ thấp hơn người
kia.
=> Ứng dụng: Luôn suy nghĩ cho quyền lợi của nhân
viên, đảm bảo cuộc sống để họ an tâm làm việc. Nếu có thể, đừng tiếc thưởng thêm
cho họ hoặc dùng tiền túi của mình tặng quà, hỏi han. Đặc biệt phải giữ cho việc
thưởng phạt công bằng, minh bạch để mọi người có động lực phấn đấu.
3. Quyền cá nhân
Quyền cá nhân nghĩa là ai gương
mẫu trong đời sống và công việc, người đó có quyền. Gương mẫu điểm nào, bạn có
quyền điểm đó. Ví dụ bạn chăm chỉ đi làm đúng giờ, khi nhắc nhở nhân viên đi
muộn họ phải phục. Bạn đạt doanh số cao, khi đề nghị nhân viên phấn đấu hơn, họ
sẽ nghe. Người gương mẫu tạo ra sức mạnh sai khiến được người khác, khiến họ
vâng lời.
Ví dụ: Trong những lời kêu gọi nhân dân, chủ tịch Hồ Chí
Minh không bao giờ quên nêu gương:
“Dân cường thì nước thịnh. Tôi mong đồng bào ta, ai cũng
gắng tập thể dục. Tự tôi, ngày nào cũng tập” (Trích Lời kêu gọi toàn dân tập thể
dục năm 1946)
“Đồng bào ở nhiều nơi đang đói... Vậy tôi đề nghị với
đồng bào cả nước... cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn ba bữa. Ðem gạo
đó (mỗi bữa một bơ) để cứu dân nghèo. Và nay tôi xin thực hành trước.”
=> Ứng dụng: Đã làm quản lý thì phải rèn lối sống
gương mẫu, trong mọi việc mình nên đi đầu, làm tốt trước rồi chỉ cho người khác
cách làm, không nên ra lệnh suông theo lối “chỉ tay năm ngón”. Nếu điểm nào mình
chưa thay đổi được thì tuyệt đối không phê bình nhân viên, bởi tuy họ không cãi
lại nhưng sẽ phát sinh tâm lý coi thường từ bên trong.
Những khi nhân viên gặp khó khăn, đừng bỏ mặc mà nên xắn
tay giải quyết vấn đề cho họ, thể hiện mình là người “nói được, làm
được”.
PHẦN BA: 3 ẢNH HƯỞNG CỦA NHÀ LÃNH ĐẠO
Nhà lãnh đạo có 3 sức ảnh hưởng, đó là:

1. Tài
năng
Khi một người có tài năng thì tạo
thành một sức cuốn hút với những người xung quanh. Đó là lý do vì sao các ca sĩ,
nghệ sĩ có rất nhiều người mến mộ. Trong công việc cũng vậy, tài năng có thể là
kỹ năng chuyên môn, tầm nhìn, khả năng đàm phán, thuyết phục, bán hàng, kỹ năng
nói trước đám đông... Gặp người có tài năng, ta thường cảm phục, ngưỡng mộ và
muốn nghe lời, đó là tâm lý tự nhiên.
=> Ứng dụng: Người lãnh đạo phải rèn luyện tài năng,
trình độ của mình. Không ai sinh ra đã giỏi hết mọi việc, vì vậy bạn phải học.
Đừng bao giờ quá tự tin vào hiểu biết của chúng ta. Sau khi học được rồi, bạn
nên tìm cơ hội chia sẻ lại cho người khác, đừng giấu diếm hoặc giữ miếng riêng
của mình.
2. Tình cảm (hay còn gọi là ân
tình, ân nghĩa)
Có trường hợp một người không có
tài năng hơn ta, nhưng chúng ta vẫn đi theo giúp đỡ, hỗ trợ hết lòng đó là do ân
tình. Có thể người đó từng giúp đỡ, cưu mang ta trong cơn khó
khăn, cho ta lời khuyên, hoặc tạo điều kiện cho phát triển, hay họ đặt niềm tin
vào ta khi ta đang bị mọi người quay lưng... những sự kiện
đó làm ta ghi nhớ và sẵn sàng đi theo phục vụ, giúp đỡ họ.
Ví dụ: Trong Tây Du Ký, ai cũng biết Tôn Ngộ Không có
nhiều phép thần thông biến hóa, còn Đường Tăng chỉ là một người bình thường. Nếu
về tài phép thì Đường Tăng đương nhiên không bằng Tôn Ngộ Không, nhưng Đường
Tăng lại có ơn cứu Tôn Ngộ Không khỏi bị nhốt dưới núi Ngũ hành. Ngộ Không tuy
bướng bỉnh nhưng luôn hết lòng phò tá sư phụ mình, đó là vì Ngộ Không nhớ đến
tình nghĩa thầy trò và ơn tri ngộ của Đường Tăng, do đó Ngộ Không không nỡ bỏ mà
luôn vào sinh ra tử vì Đường Tăng.
=> Ứng dụng: Người lãnh đạo giỏi không bao giờ muốn
gây thù mà chỉ muốn kết bạn. Thứ gì giúp được, cho được người khác thì bạn đừng
tiếc thời gian làm cho họ. Vì ai cũng có những vấn đề của riêng mình, cơ hội để
bạn giúp đỡ người khác luôn có ở mọi nơi. Thậm chí họ không nhờ vả, bạn cũng hỏi
han và đề nghị giúp đỡ.
Đối với nhân viên, chúng ta nên ân cần chăm lo cả vật
chất và tinh thần cho họ. Một món tiền thưởng tết, một tin nhắn chia sẻ, một lời
khen.. có thể bạn quên nhưng nhân viên còn nhớ mãi. Sau này, có thể họ trở thành
người giỏi, nhiều doanh nghiệp mời chào, nhưng họ sẽ nhớ đến tình cảm với ta mà
vui vẻ ở lại.
3. Đạo
đức
Đạo đức là yếu tố mạnh nhất
để tạo ra sức cảm phục người khác. Người có đạo đức, lòng
vị tha, tình yêu thương khiến cho không chỉ con người, mà đến các loại động vật
hung dữ khi đến gần cũng cảm nhận được. Người Việt Nam có câu thành ngữ “Đất
lành chim đậu”. Con người ai cũng có xu hướng tìm đến và
nương tựa vào những người tốt, khuyên mình điều hay lẽ phải, chăm lo, che chở
cho mình. Qua đó, tâm hồn và lý trí của họ cảm thấy bình an, vui vẻ,
cuộc sống có ý nghĩa. Nếu bạn là nhà lãnh đạo thiếu đạo đức, ích kỷ, lừa đảo, dù
việc bạn làm không ảnh hưởng đến họ, họ cũng dần dà bỏ đi, vì họ cảm thấy bạn
không xứng đáng với sự kỳ vọng và tin tưởng của họ.
Ví dụ: Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, trận đánh Từ Châu, Lưu
Bị thua to, quân tướng ly tán. Quan Vũ không có đường chạy phải đầu hàng Tào
Tháo. Tào Tháo có thể nói là người có tài năng không thua Lưu Bị, lại vô cùng
trọng dụng Quan Vũ. Tào Tháo phong cho Quan Vũ làm thượng tướng quân, Hán Thọ
Đình Hầu, lại tặng ngựa Xích Thố và rất nhiều vàng bạc châu báu. Ân nghĩa của
Tào Tháo với Quan Vũ cũng không nhẹ. Nhưng Quan Vũ vẫn bỏ Tào Tháo về với Lưu Bị
là vì cái đức của Lưu Bị cao hơn Tào Tháo một phần. Qua đó cho thấy người có
đức, sức ảnh hưởng vượt ra ngàn dặm, có thể khiến những người tài năng quy tụ về
bên mình.
Tất nhiên, ân nghĩa của Tào Tháo cũng không đến mức đổ
xuống sông biển. Sau trận chiến Xích Bích, Quan Vũ lại tha mạng cho Tào Tháo một
lần của ải Hoa Dung để đền đáp ơn xưa. Từ đó Quan Vũ trở thành hình tượng tiêu
biểu cho lòng trung thành và tín nghĩa.
Ngày nay người Đài Loan, Hong Kong vẫn còn tín ngưỡng thờ
Quan Công (Quan Vũ) là vì yên mến những hành động “quân tử” của ông.
=> Ứng dụng: Đạo Nho có nói hành động của người quân
tử là “Tu thân, Tề gia, Trị quốc, Bình thiên hạ”,
nghĩa là gốc rễ của những việc đại sự nằm ở bản thân chúng ta
trước tiên. Muốn làm việc lớn, buộc phải rèn luyện đạo
đức. Mấu chốt của tu thân là thấy khuyết điểm của mình mà
sửa. Một nhà lãnh đạo mỗi ngày đều nên tự kiểm điểm hôm nay mình có làm gì không
hay, không phải, mình còn điều gì khiếm khuyết hay không. Giống như quy luật phủ
định của Triết học Mác, nếu một người không nhìn thấy cái dở của mình thì làm
sao tiến về phía trước được. Đạo đức không cần phô bày ra ngoài, chỉ cần thật
tâm rèn luyện và sống chân thành, bạn sẽ có được sự yêu mến của những người xung
quanh.
KẾT:
Có nhiều sếp doanh nghiệp luôn chê trách nhân viên không
“biết trên dưới”, không tôn trọng quyết định của mình mà không chịu nghiên cứu,
lý giải nguyên nhân của vấn đề. Vì sao cùng một đứa trẻ mà cha nói thì nghe, còn
mẹ nói lại không nghe? Vì sao cùng một nhân viên mà đi làm công ty này thì nhiệt
tình, đi làm công ty khác lại uể oải? Sự việc đều có nguyên do của nó.
Chúng ta chớ nên trách móc nhân viên của mình mà hãy dành
thời gian thay đổi phương pháp của bản thân trước. Nếu cứ làm theo cách cũ, bạn
không thể có kết quả mới được. Dùng người là một nghệ thuật, nếu bạn hiểu nguyên
lý và chuyên tâm thực hành, chắc chắn bạn sẽ trở thành một nhà lãnh đạo tốt,
được nhân viên của mình yêu mến.
SOURCE: FACEBOOK CHU NGỌC CƯỜNG
GROUP QUẢN TRỊ VÀ KHỞI NGHIỆP
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017
HỘ BÁN PHỞ, BÚN BÒ,... SẼ KHÔNG ĐƯỢC VAY NGÂN HÀNG?
Bộ luật
Dân sự 2015 quy định chủ thể tham gia quan hệ dân sự chỉ bao gồm
pháp nhân và cá nhân. Để thực hiện quy định mới này, Ngân hàng Nhà nước (NHNN)
đã ban hành Thông tư 39/2016 quy định khách hàng vay
vốn tại tổ chức tín dụng phải là pháp nhân, cá nhân.
Giải
thích rõ thêm về nội dung trên, ông Nguyễn Hoàng Minh, Phó Giám đốc NHNN Chi
nhánh TP.HCM, nói: “Tại khoản 3 Điều 2 Thông tư 39 nêu rõ: Từ
ngày 15-3, các đối tượng không phải là pháp nhân (ví dụ như hộ kinh doanh, hộ
gia đình, tổ hợp tác, tổ chức khác không có tư cách pháp nhân) không đủ tư cách
chủ thể vay vốn tại các tổ chức tín dụng. Họ chỉ có thể vay vốn với tư cách là
doanh nghiệp (DN) hoặc cá nhân. Nói cách khác, việc vay vốn sẽ tiến hành bằng
danh nghĩa từng cá nhân, cá nhân tự chịu trách nhiệm trả nợ chứ không phải với
danh nghĩa hộ gia đình, hộ kinh doanh”.
Hộ kinh
doanh, hộ gia đình… lo lắng
Thông
tin trên khiến không ít hộ kinh doanh gia đình tỏ ra hoang mang, lo lắng. Ông
Nguyễn Viết Hải, chủ cửa hàng kinh doanh giày dép tại khu vực An Khánh, quận 2,
TP.HCM, kể để mở cửa hàng trên ông đã phải thế chấp căn nhà đang ở vay 350 triệu
đồng với lãi suất 12%/năm từ NH, kỳ hạn một năm.
“Mỗi
tháng riêng tiền lãi phải trả là 3,5 triệu đồng. Ngoài ra với hàng loạt khoản
thuế, phí phải chi như hiện nay, lời lãi thu về cũng chỉ đủ đáp ứng chi tiêu
trong gia đình. Tới đây tôi sẽ không được vay với lãi suất dành cho hộ gia đình
nữa mà chỉ có thể vay với tư cách cá nhân. Điều này cũng có nghĩa tôi phải đi
vay với lãi suất cao hơn so với trước đây. Nếu phải vay với lãi suất cao thì
chắc tôi chỉ còn nước sang nhượng lại cửa hàng này thôi” - ông Hải thở
dài.
Chị Bùi
Thanh Hạnh, chủ cửa hàng ăn uống ở chợ Thị Nghè, quận Bình Thạnh, TP.HCM, cho
biết công việc kinh doanh của chị mới bắt đầu được hơn bốn tháng. Giờ đây sắp
tới ngày đáo hạn kỳ hạn sáu tháng của khoản vay 150 triệu đồng từ NH. Theo quy
định mới của NHNN, chắc chắn hợp đồng vay sẽ phải thay đổi theo và chưa biết có
được vay nữa hay không vì nghe nói phải lên công ty mới được
vay.
“Lâu nay
tôi chỉ quen buôn bán nhỏ, không muốn lên công ty vì không đủ điều kiện quản lý
sổ sách, thủ tục thuế, thanh tra, kiểm tra... Tới đây buộc phải thành lập công
ty mới được vay tiền thì sẽ rất khó khăn cho tôi” - chị Hạnh lo
lắng.
Nhiều hộ
kinh doanh nhỏ lẻ khác cũng lo lắng trước quy định trên. Lý do là với người kinh
doanh thì ngoài vốn tự có, họ phải vay vốn NH. Nếu NH không cho vay nữa thì chưa
biết vay ở đâu.

Tới đây, hộ gia đình, hộ kinh doanh chỉ có thể vay vốn tín dụng với danh nghĩa từng cá nhân. Ảnh: HTD
Không
nên cứng nhắc
Luật sư
(LS) Trần Minh Hải, Giám đốc điều hành Công ty Luật BASICO, cho rằng: “Thực ra
quy định tại khoản 3 Điều 2 Thông tư 39 là một điểm tiến bộ. Bởi những năm qua,
ngành NH gánh không biết bao nhiêu hậu quả pháp lý trong quá trình giao dịch
kinh doanh với hộ gia đình”.
LS Hải
phân tích từ xưa đến nay giao kết pháp lý giữa cá nhân và pháp nhân với NH được
ràng buộc một cách chắc chắn, tức là có làm có chịu, nên ngay cả khi có phát
sinh trách nhiệm thì tòa án sẽ rất dễ dàng giải quyết. Trong khi đó hộ gia đình
là thành phần mà theo tính pháp lý lại dựa trên sổ hộ khẩu, tất cả thành viên
trên 15 tuổi đều phải nhất trí thông qua các giao dịch lớn.
“Thực tế
là tòa án tiếp nhận hàng ngàn vụ tranh chấp giữa NH với hộ gia đình. Thời điểm
lập hồ sơ cho vay thì trong hộ khẩu chỉ có cha mẹ và các con, có tài sản bảo đảm
là chính căn nhà. Đến lúc gia hạn hợp đồng tín dụng lại không biết những người
con trong gia đình đó đã lập gia đình và sổ hộ khẩu nhập thêm con rể, con dâu.
Khi xử lý nợ, tòa án nhận thấy con dâu và con rể đều là thành viên trên 15 tuổi
và không ký vào biên bản để thông qua biên bản ký khi làm tài sản bảo đảm nên vô
hiệu hóa hợp đồng tài sản bảo đảm” - ông Hải dẫn chứng.
Chính vì
lẽ đó, theo ông Hải, sự thay đổi trong Thông tư 39 thoạt nghe có vẻ bất thường
nhưng xét về góc độ quản lý rủi ro pháp lý thì điều này lại tốt cho tổ chức tín
dụng. Lý do là nó quy định rõ ràng trách nhiệm đối với người tham gia giao
dịch.
Trao đổi
với báo chí, LS Trương Thanh Đức, Chủ tịch Câu lạc bộ Pháp chế NH, cũng cho rằng
quy định trên của Thông tư 39 nhằm xác định lại đối tượng vay vốn NH gồm pháp
nhân và cá nhân theo thông lệ chung của thế giới.
Ông Đức
nói: “Theo thông lệ thế giới, chỉ có hai loại chủ thể pháp luật dân sự là cá
nhân và pháp nhân. Hộ gia đình, hộ kinh doanh hay tổ hợp tác là chủ thể ảo, thực
chất là một hoặc một nhóm cá nhân, vì vậy bị xóa bỏ khỏi Bộ luật Dân sự
2015”.
Tuy
nhiên, giám đốc chi nhánh một NH tại TP.HCM cho rằng khi người đứng tên vay và
chịu trách nhiệm trả nợ với tư cách cá nhân thì đương nhiên họ sẽ phải chịu điều
chỉnh lãi suất theo cá nhân thông thường. Nghĩa là họ sẽ không còn được hưởng
một số lãi suất ưu đãi nhằm khuyến khích hộ sản xuất, kinh doanh
nữa.
Lâu nay,
tùy từng NH nhưng để khuyến khích hộ gia đình kinh doanh, lãi suất dành cho hộ
kinh doanh luôn thấp hơn khoảng 0,5%-1%/năm so với cho cá nhân vay kinh
doanh.
Do vậy,
Thông tư 39 mới nhìn một chiều, tức là nhìn về mặt pháp lý chứ chưa nhìn về mặt
thực tế cuộc sống. Đó là hiện nay đang tồn tại hàng triệu hộ kinh doanh cá thể
được hưởng chính sách riêng để khuyến khích đối tượng này phát triển chứ không
phải khuyến khích cá nhân.
“Từ thực
tế trên, tôi cho rằng NHNN phải có hướng dẫn cụ thể hoặc tạo một số điều kiện
riêng cho các hộ kinh doanh này, khi mà tới đây họ buộc phải đi vay với tư cách
là thể nhân và không còn được hưởng các quy định ưu đãi về lãi suất nữa. Một
chính sách thay đổi như vậy là quá đột ngột, đáng lẽ ra phải làm công tác tư
tưởng trước để người kinh doanh hiểu và tự nguyện thực hiện. Nếu áp dụng một
cách cứng nhắc và theo kiểu ép buộc có thể sẽ phản tác dụng” - vị giám đốc này
nhấn mạnh.
Nhiều hộ
kinh doanh cũng đề nghị cần phải có thời gian cần thiết để họ chuẩn bị cũng như
làm lại hợp đồng… với NH khi quy định mới có hiệu lực.
|
Vốn
với hộ kinh doanh rất quan trọng
Ông Vũ
Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), nói với
khoảng trên năm triệu hộ kinh doanh hiện nay thì khối lượng công việc và của cải
họ tạo ra cho xã hội là rất lớn. Vốn đối với hàng triệu hộ kinh doanh này là rất
quan trọng.
“Vì vậy,
bất cứ chính sách nào liên quan đến vốn cho các hộ kinh doanh cũng cần tính đến
yếu tố này” - ông Lộc nói.
Theo
thống kê của VCCI, hiện Việt Nam có khoảng trên năm triệu hộ kinh doanh phi
chính thức và chính thức nhưng các hộ này đều chưa phải là DN.
|
SOURCE:
THÙY LINH
PHÁP
LUẬT VÀ ĐỜI SỐNG TPHCM